Chương 1411: Kiếm này tên là — Kiếp (3)
Kiếm này tên là — Kiếp (3)
Chờ Cơ Tầm biến mất rồi, trên người Lục mới bắt đầu phát ra ánh sáng, trời đất lấy hắn làm trung tâm, bắt đầu hội tụ tất cả đồ vật.
Dường như tất cả những đồ vật đã bị phá hư trong thiên địa đều ngưng tụ lại trong tay hắn.
Lục Thủy hơi kinh ngạc, hắn cảm giác tất cả những đồ vật liên quan tới Kiếm Nhất đều đang bị Lục thu thập lại.
Hơn nữa, đã sớm chuẩn bị xong.
Quả nhiên, Lục căn bản không nguyện ý để Kiếm Nhất cứ thế biến mất.
Nhưng mà…
Thực lực của Lục không đủ.
Cuối cùng, tất cả hội tụ thành một dòng nước suối, Mê Vụ Chi Đô bị Lục mở ra.
Tất cả dũng mãnh lao về phía đầu nguồn Mê Vụ Chi Đô.
“Mê Vụ Chi Đô có chút đặc biệt, ẩn chứa tất cả mọi khả năng.” Lục giải thích đơn giản.
Lục muốn làm cho Kiếm Nhất sống lại ở trong Mê Vụ Chi Đô sao?
Cái này không biết là có được hay không, nhưng chung quy cũng là một hy vọng.
Lục Thủy không phát biểu ý kiến.
Cũng không có dự định đi tìm tòi hư thực.
Lát sau.
Lục Thủy và Lục cùng về tới phòng trúc.
Triều Tịch cũng ôm một đứa bé chạy ra:
“Nhìn này, là tiểu công chúa, màu tóc đặc biệt xinh đẹp.”
Lục Thủy nhìn sang, phát hiện mà một bé gái với một mái đầu sặc sỡ, trên người có quyền năng Chân Thần.
‘Quyền năng bị phá vỡ, một bộ phận đã bị ba vị kia cướp đi, quyền năng hạch tâm thì bị kế thừa ở đây sao?’ Lục Thủy suy nghĩ trong lòng.
Quyền năng duy nhất, không lợi hại bao nhiêu, nhưng là duy nhất thiên địa.
Là quyền năng có cùng đẳng cấp với Chân Thần Độc Nhất.
Chỉ là yếu hơn.
Chính vì như vậy nên quyền năng độc nhất mới càng dễ bị phá vỡ hơn.
Khiến bọn hắn tấn thăng càng dễ.
Lục Thủy nhìn bé gái, phát hiện nàng đã mở mắt ra.
Đang nhìn hắn.
Tiếp đó….
“Oa oa~”
Khóc rống lên.
Lục Thủy: “...”
Quả nhiên, vẫn là phải đánh một trận.
“Xem ra Tiểu Thất có chút không chào đón ngươi.” Lục mở miệng nói.
“Không có việc gì, ta cũng không chào đón nàng.” Lục Thủy mở miệng đáp.
Đừng tưởng rằng là Tiên tổ hắn thì hắn liền chào đón, chỉ cần không ai phát hiện, hắn vẫn sẽ đánh.
Dù sao cũng không ai biết đó là Tiên tổ.
Trong lúc Chân Thần Duy Nhất đang thút thít, Lục Thủy cũng cảm giác được.
Bản thân ại cần phải rời đi rồi.
Hắn nhìn về phía Lục.
Lục cũng phát hiện ra.
Lúc này, Lục đã mạnh hơn trước.
Đương nhiên có thể phát hiện ra được càng nhiều thứ hơn.
“Phải đi rồi?” Lục mở miệng hỏi.
“Ừm.” Lục Thủy gật đầu.
“Gâu gâu.” Cẩu Tử cũng sủa hai tiếng với Lục Thủy.
Lục Thủy không nói gì.
Đại khái cũng là câu lên đường bình an kia đi.
Xem ra cảm xúc của Cẩu Tử cũng không cao.
Bởi vì…
Không có ai dám hầm nó.
Nghĩ như vậy, Lục Thủy cảm nhận được bản thân bắt đầu rơi xuống Vực Sâu Vô Tận.
Mê Đô bên này kết thúc, lần tiếp theo cũng không biết là lúc nào.
Không có Kiếm Nhất, không biết Mê Đô sẽ xuất hiện như thế nào.
Hơn nữa, còn có người sẽ nhớ tên hắn là Long Nhi sao?
Cửu sống thêm đời thứ hai, nhưng cũng sắp chết.
Nàng chỉ có mấy chục năm tuổi thọ.
Lần này, một khi trải qua mấy chục năm xong, ngay cả một cơ hội khác cũng không còn.
Không bao lâu sau, Lục Thủy rơi vào sương mù trong thông đạo.
Nơi này không còn Cơ Tầm.
Cơ Tầm đã hoàn toàn biến mất, nàng cũng là tự mình biến mất.
Đã chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền