Chương 1423: Tam đại Chí Cao vẫn lạc (1)
Tam đại Chí Cao vẫn lạc (1)
Thông đạo Mê Vụ.
Lục Thủy không cho Mộ Tuyết tiếp tục ở đó nữa.
Sau khi mẹ của Mộ Tuyết mất, nếu tiếp tục ở lại, thì Mộ Tuyết sẽ rơi vào trong đó, cha vợ cũng sẽ vì vậy mà tự trách bản thân mình.
Hắn cảm thấy việc vợ mình chết đều do hắn đã do dự trong nháy mắt đó.
Nhưng mà, nguyên nhân thật sự chính là do tu vi của cha vợ kém một giai, với lại cơ thể của mẹ Mộ Tuyết lúc đó cũng đang cực kỳ suy yếu.
Đây mới là nguyên nhân thật sự của bi kịch ấy.
Có điều, cha vợ đã do dự, cho nên từ đầu tới cuối, hắn đều cảm thấy là do bản thân mình đã do dự.
Cả đời cũng không thể buông bỏ được việc này.
Cả đời đều phải sống trong thống khổ.
Hắn sẽ nghĩ rằng, tại sao bản thân mình lại do dự cơ chứ?
Dù chỉ là trong nháy mắt.
Lục thủy âm thầm thở dài.
Sau đó, hắn nhìn sang Mộ Tuyết, cố gắng làm cho bản thân mình bình thường nhất có thể.
"Mộ tiểu thư, ta cho ngươi mượn bả vai một chút ha?"
Lúc này, Lục Thủy đang sánh vai đi với Mộ Tuyết.
Sau khi Mộ Tuyết đi ra khỏi vòng xoáy, nàng chỉ cúi đầu, không nói một lời nào cả.
Cho nên, Lục Thủy đương nhiên là muốn nói gì đó.
Mộ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn Lục Thủy, đôi mắt của nàng đỏ hoe, nhưng may mà không hề có nước mắt chảy xuống.
Sau đó, nàng tựa đầu lên vai Lục Thủy rồi nói:
"Không cần phải mượn, vốn dĩ là của ta."
Giọng nói của Mộ Tuyết rất nhỏ.
"Ừ."
Lục Thủy gật đầu.
Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Mộ Tuyết.
"Vậy mà ngươi còn giấu ta, tự mình đi vào bên trong này."
Mộ Tuyết trách hắn.
"Ta chẳng phải là đang bố trí đồ vật hay sao?
Không hề có ý định không cho ngươi tới đây."
Lục Thủy nói.
Hắn đương nhiên biết Mộ Tuyết sẽ cảm ứng được, nhưng mà hắn vẫn có chút lo lắng.
Nhưng dù sao thì đó cũng là mẹ của Mộ Tuyết, hắn không thể nào không để cho Mộ Tuyết tới đây được.
Với lại, mẹ vợ cũng muốn gặp Mộ Tuyết.
Cho nên, hắn càng không thể không để cho Mộ Tuyết tới đây.
Nếu như có thể làm gì đó để đền bù sự tiếc nuối, thì chắc chắn sẽ không để sự tiếc nuối ấy gia tăng lên.
May mà không khiến cho sự tình càng thêm không xong.
"Mẹ ta có phải là rất đẹp hay không?"
Mộ Tuyết khẽ ngẩng đầu lên nhìn Lục Thủy rồi hỏi.
"Xinh đẹp, còn rất thân thiện."
Lục Thủy gật đầu nói.
Rất dễ ở chung.
Khác hoàn toàn với mẹ của hắn, suy nghĩ không hề kỳ lạ như mẹ hắn, hơn nữa, mẹ của Mộ Tuyết sẽ không bắt hắn quỳ.
"Việc nàng sinh ra được một người con gái dịu dàng, thiện lương, hiền lành, xinh đẹp như ta, có phải là một chuyện rất bình thường hay không?"
Mộ Tuyết hỏi tiếp.
Lục Thủy lập tức bị bấm nút tạm dừng.
"Ta thừa nhận việc xinh đẹp."
Lục Thủy nói.
"Hừ, không quan tâm tới ngươi nữa."
Mộ Tuyết nói xong liền tránh xa Lục Thủy, nàng tiếp tục về phía trước.
Lục Thủy đi theo nàng, lúc đi tới cạnh Mộ Tuyết, hắn đưa tay ra nắm lấy tay của nàng.
Mộ Tuyết đương nhiên là không từ chối.
Dù sao thì việc không quan tâm tới ngươi cũng chẳng liên quan gì tới việc nắm tay cả.
Không bao lâu sau, Lục Thủy phát hiện còn có một vòng xoáy nữa.
"Đã rất gần với tuyến thời gian của chúng ta rồi, không ngờ lại vẫn còn."
Hắn có hơi ngoài ý muốn.
Hắn cứ nghĩ rằng đã hết rồi, có thể rời đi.
Không ngờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền