ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh

Chương 1432. Đại kết cục (1)

Chương 1430: Đại kết cục (1)

Đại kết cục (1)

Nghe thấy lời Chân Võ nói.

Lục Thủy hơi sửng sốt.

Thiên Sinh Thần không phải rất kiêu ngạo sao?

Sao lại không còn nữa rồi?

Đây là chạy trốn à?

Không có chút tiền đồ nào, đây là bị nhổ gai rồi liền biết thế nào là kinh khủng à?

Lục Thủy suy nghĩ, quả thực chỉ có mấy người Đế Tôn trở về từ quá khứ, cũng không thấy những người khác.

Nếu có những người khác, hắn có thể phát hiện ra được.

Hơn nữa, những người khác cũng không có thực lực trở về.

Mấy người Đế Tôn là vì hắn động tay cho nên mới có khả năng trở về hiện tại gặp chính mình.

“Chuyện khi nào?” Lục Thủy hỏi.

Nói rồi, hắn an vị trong sân nhỏ, nhất thời lấy ra Thiên Địa Trận Văn, muốn tiếp tục xem sách.

Nhưng mà…

Hắn hiện tại có vẻ như không cần góp nhặt sức mạnh thiên địa.

A.

Hay là cứ tích lũy một chút đi, dùng để đối phó với Nha Thần.

Sức mạnh nhiều chắc chắn không sai, hắn bây giờ không có khả năng khôi phục uy năng, cũng không thể tấn thăng tới đẳng cấp cao hơn.

Chỉ có thể dựa vào sức mạnh thiên địa.

Hơn nữa, bản Thiên Địa Trận Văn này là do sức mạnh của Lục biến thành.

Thật sự là đồ vật tổ truyền.

“Một khoảng thời gian ngắn trước khi Thiếu gia rời đi xử lý công việc.” Chân Võ nói.

Nhanh như vậy?

Lục Thủy nghĩ nghĩ, cảm thấy cái này không liên quan tới mấy người Đế Tôn bọn hắn.

Như vậy thì chính Thiên Sinh Thần đã nhận ra nguy hiểm, sau đó chạy thoát.

Nói tới, hắn thật là có bản lĩnh, thế mà đã sớm chạy trốn.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt à?

Còn sống, với hắn mà nói, mới là quan trọng nhất.

Mà mấy người Đế Tôn thì lại cảm thấy tiếp tục hướng về phía trước, tiếp tục bước tiến của bọn hắn, mới là quan trọng nhất.

Người khác nhau, có lựa chọn và suy nghĩ khác nhau.

Sau đó Lục Thủy không để ý quá nhiều nữa, nếu đã chạy trốn.

Vậy cứ chạy trốn đi.

Mong là đừng có bị hắn gặp được.

Ngồi trong sân nhỏ xem sách được một lúc, Mộ Tuyết đã mang theo mấy muội muội về tới sân nhỏ.

“A.” Trong nháy mắt khi nhìn thấy Lục Thủy, sắc mặt Đông Phương Trà Trà thay đổi.

Dường như rất kinh ngạc, tại sao biểu đệ Lục Thủy lại ở chỗ này?

Lục Thủy: “...”

“Lục Thiếu gia muốn xem sách, chúng ta không quấy rầy hắn là được.” Mộ Tuyết mở miệng nói.

Lục Thủy: “...”

Được rồi, đến nơi hẻo lánh xem đi.

Hắn đi tới một ngọn núi giả hẻo lánh ở một bên, Chân Võ trước tiên lấy ra cho hắn cái ghế cao cùng bàn gỗ.

Thuận tiện cho việc đọc sách.

Không bao lâu sau, Nhã Lâm cẩn thận từng li từng tí đi tới bên cạnh Lục Thủy.

Tới tìm đánh sao? Lục Thủy suy nghĩ trong lòng.

“Cái này, cái này cho anh rể, vốn là để cho tỷ tỷ.” Nhã Lâm lấy ra đồ ăn vặt cất giấu được, để lên bàn.

Sau đó liền quay người chạy đi.

Lục Thủy: “...”

Hắn đáng sợ như vậy sao?

Hắn cũng không phải người sẽ chỉ đánh trẻ nhỏ, là thường xuyên đánh người lớn thì đúng hơn.

Đông Phương Tra Tra tính là người lớn đi?

Đại khái vậy.

Chạng vạng tối.

Đông Phương Trà Trà mang theo Nhã Lâm và Nhã Nguyệt đi dạo phố.

Chân Võ Chân Linh cũng đi ra theo.

Lúc này chính là thời gian của Thiếu gia và Thiếu Phu nhân, không ai dám tùy tiện ở lại.

Đó là muốn mạng.

Có điều trước khi đi, Chân Võ nhận được từ Thiếu gia một mệnh lệnh, đó chính là nói với mấy người Lạc Phong, được thêm một yêu cầu.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip