ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh

Chương 76. Ở Trước Mặt Ta Ngươi Có Tự Ti

Chương 76: Ở Trước Mặt Ta Ngươi Có Tự Ti

Bị Lục Thủy làm như thế, Mộ Tuyết không có ý định xem sách ở chỗ cao nữa, mà tìm ở ngay trước mặt.

Lục Thủy thấy Mộ Tuyết không nói gì, trong lòng thật ra có chút vui vẻ.

Dáng vẻ Mộ Tuyết giận mà không dám nói gì này, đặc biệt thú vị.

Chỉ cần Mộ Tuyết không biết hắn cũng trùng sinh, hắn liền không sợ hãi.

Sau đó Lục Thủy định ngồi xuống quan sát, đợi có cơ hội lập tức xuất thủ.

Chỉ là vừa mới quay người nhấc chân, hắn liền phải dừng lại, bởi vì phía trước hắn có một cô gái nhỏ đang đứng, là Nhị trưởng lão Lục Hữu Đình.

Nhị trưởng lão mặc áo khoác màu trắng, hai tay nàng còn đang cắm trong túi áo.

Lần này ngược lại không mang theo thảo dược.

“Ngươi cản đường ta.” Nhị trưởng lão nhìn Lục Thủy nói.

Lục Thủy đưa tay so sánh chiều cao, rất tò mò nói:

“Ta đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.”

“Cái gì?” Nhị trưởng lão bình tĩnh hỏi lại.

“Ngài thấp như vậy, lúc đứng bên cạnh ta có cảm thấy tự ti hay không?” Lục Thủy hỏi.

Nhị trưởng lão không nói gì, nàng chỉ nhìn chằm chằm Lục Thủy một hồi.

Cuối cùng Nhị trưởng lão xoay người vượt qua Lục Thủy, khi đi đến phía sau Lục Thủy, nàng dường như vừa mới nhớ ra cái gì, nói:

“Đến đại sảnh, Tam trưởng lão đang tìm ngươi.”

Lục Thủy gật đầu, không nói gì.

Nói như thế nào đây, vừa rồi khi Nhị trưởng lão đi ngang qua hắn, hắn bỗng nhận được một chút cảm giác vô cùng kỳ quái.

Cảm giác như là mình vừa bị quăng xuống, chìm vào trong đất, thân thể vỡ vụn.

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác.

Sau đó Lục Thủy rời khỏi Tàng Kinh các, hắn cần phải đi nhìn gương mặt đòi nợ năm mươi triệu kia của Tam trưởng lão một chút.

--- ---

Mộ Tuyết lúc này còn đang đọc sách, nàng bỗng cảm giác xung quanh có chút an tĩnh, giống như là Lục Thủy đã không còn ở chỗ này nữa.

Nàng quay đầu xem xét, phát hiện chỗ này thực sự không còn bóng dáng Lục Thủy.

Khi nàng muốn đi nhìn bốn phía một chút, thì lại thấy được một cô gái nhỏ.

Đáng yêu...có thể một chút.

Nàng vô ý thức vươn tay bóp khuôn mặt của cô bé.

Bốp.

Vừa mới nhéo một cái, tay Mộ Tuyết trực tiếp bị đối phương hất ra, lúc này Mộ Tuyết mới khôi phục tinh thần, vị trước mắt này chính là Nhị trưởng lão Lục gia.

Mới vừa rồi đúng là phản ứng theo bản năng.

“Không biết lớn nhỏ, mẹ ngươi...” Ngừng một chút, Nhị trưởng lão sửa lại lời nói:

“Cha ngươi không dạy ngươi phải biết kính già yêu trẻ sao?”

Mộ Tuyết từ nhỏ đã không có mẹ, loại tư liệu cơ bản này, Nhị trưởng lão tự nhiên biết rõ.

Mộ Tuyết không nói gì, nàng cũng không biết nói thế nào.

Cha nàng còn thật sự không có dạy.

Nhị trưởng lão đương nhiên cũng không mong chờ sẽ có người trả lời vấn đề này của nàng, nàng ngồi lên trên một cái bàn, hướng về phía Mộ Tuyết nói:

“Ngồi xuống, đưa tay ra.”

Mộ Tuyết đương nhiên sẽ không từ chối, cũng không từ chối được.

Nàng ngồi xuống, sau đó đưa tay ra.

Nàng cũng biết Nhị trưởng lão muốn làm gì.

Chờ Mộ Tuyết vươn tay ra xong, Nhị trưởng lão mới bắt đầu bắt mạch cho Mộ Tuyết.

Mộ Tuyết là nàng để cho người ta gọi tới, mà nàng tự nhiên là vì muốn chữa bệnh cho Mộ Tuyết.

Phải biết rằng Mộ Tuyết trước đó thiên phú cũng không tồi, đột nhiên tu vi lại hoàn toàn biến mất, tất nhiên sẽ có nguyên nhân.

Mộ gia không có cách, không có nghĩa là nàng cũng không biện pháp gì.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip