Chương 98: Ánh Sáng Đom Đóm Sao Có Thể Tranh Huy Với Nhật Nguyệt
Lúc này, Kiếm Khởi và Hà Trầm đã bước tới bậc thứ 79, cách đỉnh núi chỉ còn có hai bậc.
Bây giờ bọn họ đã không thể phân biệt được ai đi trước ai đi sau nữa.
Mà ngay lúc Kiếm Khởi sắp vượt lên trước, hắn đột nhiên dừng lại, bởi vì hắn phát hiện khỉ nhỏ đang cào hắn.
Kiếm Khởi nghi hoặc nhìn khỉ nhỏ.
Khỉ nhỏ chỉ tay vào đường núi phía bên cạnh, dường như muốn bảo Kiếm Khởi đi vào.
Nó mở to mắt nhìn chằm chằm Kiếm Khởi.
Kiếm Khởi không hiểu.
Nhưng mà ít nhất cũng biết khỉ nhỏ không có ý định đi lên đỉnh núi, vậy cũng chỉ có thể nghe theo nó.
Dù sao bản thân Kiếm Khởi cũng không muốn lấy đạo tàng truyền thừa gì đó kia.
Về phần Lưu Hỏa, hắn cũng không có ý định tranh đoạt với đối phương, nhưng nhìn y không vừa mắt là thật.
Cuối cùng dưới sự lôi kéo của khỉ nhỏ, Kiếm Khởi nhấc chân rời khỏi thềm đá, bước lên đường núi phía bên cạnh, ngay sau đó, trên đạo sơn đã không còn hình bóng của hắn.
Nói cách khác, Kiếm Khởi đã từ bỏ đạo tàng truyền thừa.
Biến cố bất thình lình này làm cho tất cả mọi người đều bất ngờ.
“Có chuyện gì thế? Kiếm Khởi sao lại không thấy đâu nữa rồi?”
“Không biết, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Ta vừa mới nhìn thấy hắn bước sang bên cạnh, đây là từ bỏ rồi à?”
Rất nhiều người không biết, ngay chính Hà Trầm đứng gần cũng không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng y cũng không để tâm, mà nhân cơ hội nhanh chóng bước lên bậc thứ 80.
Hắn cách đỉnh núi chỉ còn một bước cuối cùng.
“Đạo tàng là của ta.”
Lúc này rất nhiều người đều không biết nên nói cái gì cho phải, Kiếm Khởi bỏ cuộc, Lưu Hỏa đã trở thành người thắng cuối cùng.
“Ta đã nói rồi, đạo tàng này là của Lưu Hỏa ta.”
Đạo tàng đã sắp tới tay, Hà Trầm cảm thấy mình cần phải nhắc nhở đám người phía dưới về điều này một chút.
Đạo tàng kia là thuộc về Lưu Hỏa, không liên quan gì đến Hà Trầm cả.
Đối với câu nói này của Lưu Hỏa, những người khác chỉ trầm mặc không nói.
Bởi vì đây là sự thật không thể thay đổi, đạo tàng kia sẽ thuộc về Lưu Hỏa.
Kiếm Khởi lúc này đang đứng phía trước một cây ăn quả, nâng khỉ nhỏ lên để nó hái xuống hai quả đào.
‘Lưu Hỏa, cũng chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi.’ Kiếm Khởi than nhẹ.
Nhưng hắn cũng không có cách nào đi ngăn cản đối phương đoạt lấy đạo tàng.
“Lưu Hỏa” nhếch miệng lên, y biết lúc này đã không có người nào có thể tranh giành với y.
Y chỉ cần cố gắng bước lên một bước cuối cùng là đủ.
Chỉ là ngay lúc y vừa bắt đầu di chuyển chân mình, một tiếng chuông lanh lảnh bỗng vang lên.
Ong!
Tiếng chuông vang lên khiến rất nhiều người giật mình, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ngay sau đó bọn họ liền nhận ra là từ trên đạo sơn truyền tới.
Có một vài người hoài nghi là Lưu Hỏa đã lên được tới đỉnh núi, nhưng khi bọn họ nhìn về phía Lưu Hỏa, lại thấy y vẫn còn thiếu một bước cuối cùng.
Vậy rốt cuộc là chuyện gì vừa xảy ra?
Tiếng chuông vang lên tất nhiên là có ý nói mọi người chú ý tới, chẳng lẽ chủ nhân đạo sơn muốn nói chuyện gì?
Nhưng bọn họ cũng không nghe thấy ai nói gì mà.
Ngay lúc này, có người nhìn xuống phía dưới cùng, nói:
“Này, phía dưới có một người xuất hiện, liệu có phải là người tạo ra tiếng chuông không thế?”
“Không thể nào? Không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền