Chương 99: Trúng Tà
“Vậy nếu trên người bị thứ gì đó quấn lấy thì sao? Họ cũng có thể giải quyết hả?”
“Bị thứ gì đó quấn lấy? Đó chính là bị quỷ ám rồi, vậy đương nhiên có thể.”
“Ngươi chắc chắn? Thứ đó không phải hàng tầm thường đâu.”
Trong đầu Lý Hỏa Vượng nghĩ tới Đan Dương Tử, rồi lại quay sang nhìn người trước mắt.
Nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy tên này đáng tin chỗ nào.
“Nè, nghĩ xong chưa, ngươi thử thì biết, có mỗi năm mươi đồng thôi mà, chẳng lẽ ngươi còn sợ ta nhận tiền rồi chạy hay gì?”
“Năm mươi đồng, đây là thù lao của ngươi?”
Cái giá phải trả thấp hơn nhiều so với những gì Lý Hỏa Vượng nghĩ.
“Ta là ta, tiên gia là tiên gia, hai chuyện này phải tách ra tính.”
Lý Chí nhai nốt miếng mì trong miệng, nuốt xuống, sau đó ợ một phát.
“Tiền trà nước của ta là năm mươi đồng, không trả giá, quy định hơn ba trăm năm chưa từng thay đổi, với lại phải là tiền mới, không thể dùng tiền đã mất góc gom cho đủ số đâu nhá, còn tiên gia ấy hả…”
“Thù lao của tiên gia để tự ta thương lương với hắn?”
“Không, ngươi không thương lượng được đâu, ngươi phải để cho tiên gia tùy ý lựa chọn, chọn trúng cái gì thì lấy cái đó, trong hầu hết tình huống, tiên gia hẳn sẽ không đòi những vật ngoài thân như tiền tài.”
“Chọn trúng cái gì thì lấy cái đó? Lại còn không cần tiền?”
Trong lòng Lý Hỏa Vượng bỗng thấy hơi bất an, nếu thật sự giao dịch với họ, vị tiên gia đó sẽ lấy đi cái gì đây.
“Vậy mấy lần trước tiên gia đã lấy thứ gì của những người khác?”
“Nè, ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai.”
Hai tay Lý Chí nâng chén mì lên ngang miệng, bắt đầu thè lưỡi liếʍ, còn liếʍ một cách rất tỉ mỉ.
“Vì chỉ cần là người đã được tiên gia lấy đi thứ gì đó, nhất định không thể nói cho người ngoài, nếu phạm húy, vậy thì xui xẻo rồi.”
“Ngươi không phải Khiêu Đại Thần sao? Ngươi cũng không biết hả?”
“Nói trắng ra thì ta chỉ là đứa ở cho tiên gia thôi, trách nhiệm của ta là mời tiên gia đến, còn những chuyện khác ta mặc kệ, cho có chút tiền như vậy, ta lười đi quản mấy chuyện phiền phức đó.”
So với hòa thượng của chùa Chính Đức và Đan Dương Tử, trên người Lý Chí luôn phảng phất một loại khí chất thong dong, tiêu sái của người ngoài cuộc.
“Sao đây, ngươi định thử một lần hả? Là ai trúng tà?”
Sau khi ăn uống no say, Lý Chí vừa dùng đũa xỉa răng, vừa quét mắt nhìn những người khác đang đứng phía xa.
Chính chủ ở ngay trước mắt, Lý Hỏa Vượng lúc này lại không vội, kiên nhẫn hỏi tiếp:
“Lý Chí huynh, ngươi từng vào nam ra bắc, hẳn đã giải quyết không ít chuyện gì? Trúng tà mà ngươi nói từ nãy giờ ấy, ngươi có biết từ đâu tới không?”
Trên mặt Lý Chí hiện lên biểu cảm mất kiên nhẫn, hắn lắc đầu.
“Ta chẳng có tâm trạng mà nhớ mấy thứ đó, đi một chuyến mới ăn được năm mươi đồng, còn chẳng đủ tiền cơm, bán mạng quá làm gì? Nếu nó cho phép ta nâng giá lên năm trăm đồng một lần, vậy chắc chắn ta sẽ nhớ rõ ràng rành mạch từng chi tiết.”
“Không cho nâng giá, còn không cho ta đổi sang nghề khác, công việc này thật quá ép người mà. Đúng rồi, chân nhân, đạo sĩ các người ra ngoài làm pháp hẳn kiếm được rất nhiều tiền nhỉ? Một chuyến như vậy cỡ bao nhiêu á?”
Lý Hỏa Vượng lại quét mắt nhìn thoáng qua cô gái đội khăn voan đỏ nãy giờ chẳng hề nhúc nhích kia, đứng lên.
“Nghỉ cũng đủ rồi, vậy chúng ta đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền