Chương 102: Lão Tiên Gia
"Dường như hắn không chỉ mời được một loại Tiên gia, nhưng hẳn phải có giới hạn nào đó chứ nhỉ?"
Trong khi hắn vẫn đang trầm ngâm suy tư vì điều đó thì tiếng trống đã dần dịu đi.
Lý Hỏa Vượng cau mày phất tay xua đi làn khói trắng trước mặt, sải bước về phía bàn.
Nhưng vừa đến gần, đột nhiên có một bóng đen từ trong làn khói mờ ảo phi ra, phóng thẳng tới trước mặt hắn.
“Keng!”
Thanh trường kiếm đập xuống, ngay sau đó liền bị hai hàng răng đẫm máu nhai ngấu nghiến.
Sức mạnh của ả nữ nhân trần như nhộng này thật kinh người, đôi tay đầy móng vuốt của ả liều mạng cào vào mắt Lý Hỏa Vượng.
Lúc này, con ngươi đỏ ngầu của ả lòi ra như sắp rơi khỏi tròng mắt, khuôn mặt ả run rẩy tràn đầy sự thù địch và sát khí.
"Lý Chí!! Chết tiệt! Ngươi đang làm cái quái gì vậy!!"
Lý Hỏa Vượng vùng vẫy hét lớn vào làn khói trắng.
"Tùng tùng tùng!!"
"Lão~Tiên~gia~"
Ban Binh Quyết lại vang lên lần nữa, miếng khăn trùm đỏ bay từ trong làn khói trắng ra, che kín toàn bộ khuôn mặt của ả nữ nhân.
Ả ta ra sức vùng vẫy nhưng không thành, cái đầu của con quái thú bên trong khăn trùm đầu nhúc nhích chui vào trong miệng ả ta.
Vù một tiếng, đột nhiên ả bị một lực nào đó kéo vào trong làn khói trắng, tiếng niệm của Lý Chí không ngừng truyền ra từ bên trong.
“Lão Tiên gia~rời Cổ Động rời sơn, dùng cát vàng đậy cửa hang, âm thiên giá vân tẩu, thanh thiên tuyền phong tuyền, giá vân tẩu tuyền phong tuyền, lai khứ chẳng cần nhan~”
Lý Hỏa Vượng cầm thanh trường kiếm lên rồi cảnh giác bước vào làn khói trắng, hắn phát hiện ả đàn bà điên cuồng vừa rồi đã nằm gục trên bàn, khuôn mặt sa sầm, cơ thể thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Lý Chí vẫn luôn ở ở phái sau người phụ nữ run rẩy đến phát nấc lên kia, đi vòng quanh ả nữ nhân đang nằm trên bàn này.
"Ngươi muốn đi ta chẳng cản, Bá Vương Tào Thủ mang ngựa tới, tiên gỡ dây cương hậu chẩn yên, Lão TIên gia quất ngựa hồi sơn~"
Sau khi niệm câu cuối cùng, Lý Chí gõ ba hồi tống liên tục.
Tiếng trống ngừng lại, làn khói trắng xung quanh bắt đầu từ từ tan biến, âm thanh khó chịu kỳ lạ trong lòng Lý Hỏa Vượng cũng theo đó mà biến mất.
"Không sao chứ? Vừa rồi ta hơi lơ đễnh chút, ta biết nếu có ngươi ở bên ngoài thì dù ả ta có chạy đằng trời cũng chẳng thoát được."
Lý Chí vẫn là kẻ vô tâm không để ý bất cứ điều điều gì xung quanh.
"Hơi lơ đễnh? Giờ này mà ngươi còn dám lơ đễnh ư?"
Lý Hỏa Vượng thực sự không thể lí giải được cách hành động của kẻ này.
"Chỉ có năm mươi đồng thôi. Giờ mà muốn vào thành ăn bát mì thì hết bao nhiêu tiền chứ? Bây giờ thứ tà ma kia đã được thanh tẩy, người thì vẫn còn sống sờ sờ ra, ngươi còn muốn thế nào nữa? Như vậy là đã khá lắm rồi!"
“Có trách thì hãy trách năm ấy lúc lập ra cái quy củ khỉ gió này đi! Lập ra cái quy củ gì mà thối nát không tả được! Chỉ vì nhảy điệu Đại Thần mà xứng đáng bị nghèo ư? Thế này mà không thối nát thì thế nào mới thối nát nữa!”
Lý Hỏa Vượng cố nhịn để không trợn mắt với hắn, hắn đi tới bên bàn Bát Tiên cẩn thận quan sát nữ nhân kia đang ngồi dậy.
Dường như tinh thần của nàng ấy đã bị tổn hại rất lớn, đôi mắt vô thần của nàng tràn đầy sợ hãi, toàn bộ cơ thể nàng không tự chủ mà run cầm cập lên.
Ngó trước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền