Chương 107: Tâm Tố
"Lúc này còn muốn gạt người? Mau bảo Nhì Thần giơ tay đầu hàng!"
Ánh mắt của Lý Hỏa Vượng gắt gao nhìn chằm chằm vào Nhị Thần đã hoàn toàn thay đổi ở xa xa. Lý Chí bị bắt, nhưng vị Nhị Thần không biết là người hay là thú kia vẫn là một phiền phức lớn.
"Haha...Nghe ngươi nói kìa, ngươi dựa vào cái gì cho rằng vợ ta nhất định sẽ nghe ta?”
Lý Chí nói xong, liền nhìn thấy Nhị Thần ở xa đột nhiên mở miệng gầm thét dữ tợn, sau đó bốn chân giống như dã thú vọt về phía rừng.
Nhị Thần cư nhiên bỏ chạy, ném Lý Chí một mình ở chỗ này.
"
Lý chân nhân, ta thật sự không lừa gạt ngươi, những đệ tử như chúng ta không phải là đối thủ của các ngươi, có một số việc ta thật sự không làm chủ được.
"
Lý Chí vẫn muốn giải thích, mặc dù lời giải thích vẫn khá nhạt nhòa.
"
Ngươi nghĩ rằng sau khi ta nghe những lời này xong thì sẽ đột nhiên bộc phát lòng tốt buông tha ngươi?
"
Lưỡi kiếm của Lý Hỏa Vượng hơi nhích về phía trước.
"
Haha, đương nhiên là không rồi.
"
Đối mặt với cái chết có thể xảy ra bất cứ lúc nào, Lý Chí có vẻ vô cùng thản nhiên.
Nhìn tù binh trước mắt, Lý Hỏa Vượng suy tư một lát, chậm rãi mở miệng nói:
"
Tâm tố là cái gì? Tại sao ngươi gọi ta là tâm tố?"
Đây là điều hắn để ý nhất, họ nếu đã ra tay với mình thì nhất định là có lý do, và cái từ "tâm tố
" này đã xuất hiện hai lần.
Lý Chí bất đắc dĩ thở dài một hơi.
"
Thì ra ngươi thật sự chẳng biết gì hết, ta lúc trước đều bị bộ quần áo dính đầy máu của ngươi lừa."
"Tâm tố rốt cuộc là cái gì!
"
Lý Hỏa Vượng cắn răng gằn từng chữ hỏi, lưỡi kiếm cắt ra một đường máu.
Lý Chí nhìn Lý Hỏa Vượng, nở nụ cười ha hả.
"
Ha ha, đầu óc ngươi rất thông minh, nhưng sợ là ngươi sẽ không đấu lão tiên gia đâu."
Một giây sau, hai mắt Lý Chí bắt đầu trở nên sung huyết, từng sợi gai từ dưới khóe mắt hắn chui ra, cả khuôn mặt đều bắt đầu phát sinh biến dị giống hệt như Nhị Thần khi nãy.
Lý Hỏa Vượng dùng sức, lưỡi kiếm sắc bén lập tức lướt qua cổ của Lý Chí, nhưng dưới làn da bị cắt rách không phải là mạch máu, mà là một hàng vảy rắn dày đặc cứng rắn.
"giết hắn!!
"
Lý Hỏa Vượng hét lên, vèo một tiếng, một cây gậy gỗ thật lón mang theo kình phòng dẫn đầu bay tới, hung hăng nện vào đầu Lý Chí.
Huyết nhục bắn tung tóe, Lý Chí vừa mới dị biến tới một nữa lập tức bị đập tới sứt đầu mẻ trán, ngã xuống mặt đất.
"
Đùng~đùng~đùng!
"
Trong rừng tối tăm truyền đến tiếng trống dồn dập, hấp dẫn tất cả mọi người nhìn qua.
Lý Hỏa Vượng kinh ngạc, theo bản năng cúi đầu nhìn cái trống rách trên mặt đất.
"
Tiếng trống? Tại sao vẫn còn trống? Trống của Lý Chí rõ ràng đã bị ta hủy rồi mà!"
"Mời~Thần~Tới~
"
Nương theo tiếng trống và thần điệu, một bóng người loạng choạng từ trong rừng cây đi ra, đó là Nhị Thần, hoặc là nói là Lý Chí.
Khi mặt của Lý Chí bắt đầu mọc ra những thứ kia thì những thứ trên mặt Nhị Thần cũng đã biến mất không thấy. Không ngờ hai người chúng lại có thể dễ dàng trao đổi vị trí cho nhau như vậy, giờ đây Lý Chí đã biến thành Nhị Thần, Nhị Thần thì biến thành Lý Chí.
"
Đùng~đùng~đùng!"
Tiếng trống đường đột vang lên từ dưới thân Lý Chí, đám người nhanh chóng nhìn sang, sau đó đồng thời hít sâu một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền