Chương 1493: Rất Dễ Bị Thương
Trời vẫn đang mưa, nước mưa băng lạnh không ngừng rơi lên mặt của Lý Hỏa Vượng.
Tuy đau khắp toàn thân, nhưng Lý Hỏa Vượng lại không màng những điều này, hắn lập tức tóm chặt hai tay của Dương Na, ngắm thật kỹ.
Khi Lý Hỏa Vượng nhìn thấy cả ngón trỏ tay phải của Dương Na bị gãy không còn, đồng tử của hắn lập tức co lại.
Thấy Lý Hỏa Vượng nhìn chằm chằm ngón tay gãy của mình, Dương Na lắc đầu.
“Không sao, ta không trách ngươi, ta biết lúc đó ngươi không thể kiểm soát bản thân, chúng ta mau rời khỏi đây đi, nơi này thực sự quá nguy hiểm.
Trời vẫn đổ mưa, Lý Hỏa Vượng kéo chặt tay của Dương Na, nhìn ngón tay gãy đã liền lại của nàng.
Đây không đơn giản chỉ là một đầu ngón tay của Dương Na, nếu ngón tay của Dương Na bị gãy là thật, thì những thứ khác cũng là thật!
Khi nghĩ đến những hình ảnh tuyệt vọng đau khổ đó lại đều biến thành hiện thực, trong mắt của Lý Hỏa Vượng lộ ra vẻ sợ hãi khủng khiếp, Ti Mệnh của Phúc Sinh Thiên đã thay đổi quá khứ của mình, đã thay đổi tất cả mọi việc trong quá khứ của mình! Cuộc đời ngày xưa của mình đã bị viết lại!
“Không, không được! Không được như này! Ta phỉ giết nó! Ta phải nhớ lại trước đây! Ta phải cho mọi thứ trước đây quay trở lại!
"
Lý Hỏa Vượng vỡ đầu chảy máu giãy dụa đứng lên, lê theo cơ thể bị thương rời khỏi đống đổ nát trong miếu.
"
Tiểu Lý! Ngươi bị thương quá nặng! Mau nằm xuống! Đừng cử động!
"
Dịch Đông Lai toàn thân ướt sũng chặn trước mặt Lý Hỏa Vượng, lớn tiếng khuyên hắn.
“Ngươi tránh ra! Ngươi vốn không biết rốt cuộc ta đã trải qua những gì!"
Lý Hỏa Vượng trán nổi gân xanh lớn tiếng hét, định đưa tay đẩy hắn ra.
Nhưng lúc này Dịch Đông Lai lại nhanh hơn một bước, bỗng đẩy Lý Hỏa Vượng ngã vào trong lòng Dương Na phía sau.
“Không! Ta biết!
"
Không biết có phải là vì ngấm nước mưa không, lúc này đôi mắt Dịch Đông Lại đầy tia máu.
"
Trước đây ta là bác sĩ chữa chính của ngươi! Ngươi đã trải qua những gì, ta đều biết hết! Kể cả bây giờ ngươi đang nghĩ gì! Ta cũng hiểu hết!
"
“Đừng quên ta là bác sĩ! Ta còn biết nhiều hơn ngươi rất nhiều! Cứ ngoan ngoan ở lại đây! Chỗ này giao cho ta!” Dịch Đông Lai nói xong, đội mưa quay người đi đến trước đống đổ nát miếu thờ, sau đó hắn cúi người nhặt một miếng ngói vỡ dưới đất lên, không đợi Lý Hỏa Vượng phản ứng lại, trực tiếp nhấc chân đi về phía đống đổ nát miếu thờ.
Bên trong miếu thờ đổ sập vừa nãy chỗ nào cũng hỗn loạn, các loại gạch vỡ ngói vỡ và các loại gỗ gãy nứt bừa bãi chất đống lên nhau, đi vào trong đó vô cùng dễ bị thương.
Nhưng Dịch Đông Lai không hề quan tâm, hắn đưa tay đẩy mạnh đống đổ nát, đẩy hết tất cả chỗ gạch ngói vỡ sang một bên, lộ ra gạch xanh mấp mô phía dưới, dọn ra một chỗ trống.
Bởi vì làm việc này, cánh tay của Dịch Đông Lai cũng bị gạch vỡ rạch bị thương, nhưng hắn không hề để ý chút nào, giơ ngói vỡ trong tay bắt đầu dùng lực mài thật mạnh gạch đá lồi lõm không bằng phẳng.
Cùng với góc cạnh mảnh ngói vụn mài xuống gạch đá dưới đất phát ra tiếng ma sát nhức tai, các đường thẳng ghép lại với nhau, một số thứ được hắn vẽ ra.
Cùng với Dương Na dìu đỡ, Lý Hỏa Vượng chồng chất vết thương đến bên cạnh Lý Hỏa Vượng, đúng lúc này, một đường tia chớp lóe lên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền