Chương 68: Hòa Thượng Không Được Nói Dối
Lão ăn mày đứng dậy đi tới chỗ một người bị bọn cướp chém chết, quỳ xuống chắp tay rồi nhỏ giọng lẩm bẩm điều gì đó.
Khi Lý Hỏa Vượng đến gần, hắn có thể nghe thấy lão ta đang niệm:
"A Di Đà Phật…A Di Đà Phật…A Di Đà Phật ..."
Câu "A Di Đà Phật" của lão phát âm không chuẩn, chỉ đọc đi đọc lại nhiều lần.
Sau khi niệm vài chục lần, lão ăn xin đi đến bìa rừng và bắt đầu dùng tay không đào đất.
….
Trên con đường của cánh rừng âm u, Lý Hỏa Vượng cầm đuốc dẫn những người khác đi về phía trước.
Trời vẫn còn tối, song, sau những chuyện vừa xảy ra, họ vẫn chưa thể hoàn hồn được. Vì vậy mà không một ai ảm thấy buồn ngủ nữa.
Trên xe lừa có một ít thịt ngựa đã được xẻ thịt, ngoại trừ vài miếng bạc vụn trên thi thể của tên thổ phỉ, đây cũng là chiến tích duy nhất mà bọn Lý Hỏa Vượng thu được.
“Đi đến đây thôi, chúng ta sẽ dừng ở đây nghỉ ngơi đến rạng sáng, đi đường vào buổi đêm không an toàn đâu.”
Lý Hỏa Vượng ra lệnh, chẳng mấy chốc những ngọn đuốc đã chồng chất lên nhau, tạo thành một đống lửa mới.
"Nếu không ngủ được thì nhắm mắt nghỉ ngơi cũng không sao. Sáng mai chúng ta còn phải tiếp tục lên đường đấy, vì vậy hãy giữ gìn thể lực. Ta sẽ canh đêm."
Khi tiếng vó lừa và tiếng bước chân biến mất, toàn bộ con đường lại trở về trạng thái yên tĩnh vốn có.
Trong lòng Lý Hỏa Vượng sốt rột như có lửa đốt, hắn ngoảnh đầu lại nhìn con đường tối đen như mực mình vừa đi, có vẻ như lão ăn mày sẽ không đuổi theo họ cho đến khi lão chôn xong tất cả những người đã chết.
Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, Lý Hỏa Vượng không khỏi cảm thấy bùi ngùi, nơi này quả thực quá hỗn loạn.
Nơi đây đầy rẫy những thứ nguy hiểm cận kề đã đủ mệt mỏi rồi, cùng là con người mà không đùm bọc giúp đỡ nhau cũng thôi đi, chúng lại còn chém giết, tàn sát những người vô tội.
Hắn dùng thanh kiếm chọc chọc vào đống lửa sắp lụi rồi lấy thêm củi bên cạnh và ném vào.
Sau một lúc, những người vừa rồi bỏ chạy trong rừng dần dần tụ tập quanh đống lửa của Lý Hỏa Vượng, chẳng mấy chốc mà lại có thêm vài đống lửa nhỏ dần dần cháy lên bên cạnh đống lửa ban đầu.
Trong số những người trở về không có ai thuộc Lữ gia, nhưng Lý Hỏa Vượng không hề lo lắng. Bởi khi bọn cướp xuất hiện, họ là những người chạy nhanh nhất.
Chưa kể Lữ Trạng Nguyên là một kẻ phiêu bạt giang hồ lâu năm. Chẳng trách hắn lại keo kiệt như vậy, đến thú kéo xe cũng phải chọn ngựa. Chắc hẳn hắn ta đã dự tính trước tình huống ngày hôm nay.
Thời gian cầm chậm trôi, hừng đông cũng dần xuất hiện phía chân trời. Mọi người cũng bắt đầu thức dậy nướng thịt ngựa cho bữa sáng và chuẩn bị bắt đầu một hành trình mới.
Thịt ngựa là thịt nên có thể bổ sung thể lực rất tốt, vì vậy vị nó có ngon hay không cũng chẳng còn quá quan trọng nữa.
Trong lúc mọi người đang ăn, một bóng người lấm lem run rẩy từ từ đi tới phía này.
Nhìn thấy người vừa đến, Lý Hỏa Vượng dần buông lỏng lòng cảnh giác, đó chính là lão ăn mày lúc trước! Dường như lão đã dành cả đêm để chôn hết đống thi thể người chết.
Sương sớm thấm đẫm vào chiếc áo cà sa rách nát của lão khiến lão không khỏi run lên cầm cập vì lạnh. Hắn xiêu xiêu vẹo vẹo lại gần đám lửa đang cháy bập bùng và cuộn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền