Chương 72: Hương Hỏa Tấp Nập
"Ta còn có bằng hữu đợi ở bên ngoài, ta không trở về họ không yên tâm."
Nghe Lý Hỏa Vượng cự tuyệt, ngữ khí của phương trượng vẫn như cũ không nhanh không chậm.
"Đi hay ở đều do ngươi, Chính Đức Tự mở cửa vào giờ Thìn ngày mai. Huyền Dương thí chủ, kính xin đừng nuốt lời, ngươi cũng biết phiền toái này không trừ, vô luận đối với ngươi hay là đối với thiên hạ thương sinh thì đều là một mối họa ngầm."
Khi Lý Hỏa Vượng đi ra ngoài điện đứng dưới ánh mặt trời, nhìn vào bên trong, lại phát hiện phương trượng đã xoay người lại, bắt đầu tụng kinh với kim phật khổng lồ.
Lý Hỏa Vượng ngửa đầu nhìn mặt trời giữa trưa trên đỉnh đầu, lại nhìn miếu thờ Phật môn yên bình bốn phía, nhìn thế nào cũng không giống là nơi sẽ có chuyện gì xảy ra.
Ngay khi Lý Hỏa Vượng vừa xoay người đi không được mấy bước, cái ót trụi lủi của lão phương trượng đang tụng kinh bắt đầu nhúc nhích.
Không lâu sau, cái gáy bóng loáng dưới mũ Ngũ Phật chậm rãi nứt ra một khe hở, một con mắt dựng thẳng to bằng nắm tay chui ra, gắt gao nhìn chằm chằm Lý Hỏa Vượng.
Lúc này, tiếng tụng kinh của lão phương trượng bỗng nhiên cao lên một nấc.
“Sắc bất thị ngã...Nhược thị ngã giả. Sắc bất ứng bệnh cập thụ khổ não. Ngã dục như thị sắc...Ngã bất dục như thị sắc...Tùy tình sở dục. Thị cố đương tri...”
Chờ Lý Hỏa Vượng quẹo trái quẹo phải, dọc theo con đường nhỏ trong chùa đi tới cửa chính đông đảo hương khách ồn ào, hắn đột nhiên có cảm giác như một lần nữa trở về nhân gian.
Đứng trong đám đông, hắn nhìn về phía con đường nhỏ vừa đi ra.
"Ta có thể tin hắn không?"
Lý Hỏa Vượng có chút do dự.
"Này! Đạo sĩ! Ta ở đây!"
Nghe được có người gọi mình, Lý Hỏa Vượng quay đầu lại, liền nhìn thấy lão khất cái đang ở cách đó không xa, hưng phấn vẫy tay với mình.
"Ngươi đến Chính Đức Tự rồi sao? Người ta có nhận ngươi không?"
Lão khất cái hưng phấn gật đầu.
"Ừm, hòa thượng kia vừa nói, thấy ta đáng thương, nên có thể để ta ở lại trong chùa làm việc."
"Như vậy cũng tốt, ngươi ở đây cố gắng làm, ít ra còn tốt hơn việc ở ngoài đào rau dại ăn cống phẩm của người chết nhiều. Ta còn có việc nên đi trước, đúng rồi, ta còn chưa hỏi ngươi tên gì."
"Ngươi gọi ta là hòa thượng là được, ta thích bị người ta gọi là hòa thượng. Sau này có rảnh thì nhớ đến chùa chơi."
"Ha ha, theo cách nói của Phật gia các ngươi thì là tùy duyên đi."
Tạm biệt lão hòa thượng, Lý Hỏa Vượng rời khỏi Chính Đức Tự.
Đợi tới khi hắn đi tới khách sạn điểm hẹn, những người khác lập tức xông lên như ong vỡ tổ.
Lý Hỏa Vượng giơ tay ngăn cản câu hỏi của mọi người, trước mở miệng nói:
"Ta có chuyện giao cho các ngươi, các ngươi chia nhau ra đi hỏi thăm người dân địa phương về Chính Đức Tự."
Tuy rằng cuộc gặp gỡ hôm nay với những hòa thượng kia vô cùng bình thường, nhưng hắn vẫn dự định nghe ngóng cái nhìn của người địa phương đối với Chính Đức Tự trước rồi mới tính toán.
Những người khác cũng hỏi cái gì, gật gật đầu rồi xoay người đi.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, sau khi mặt trời lặn, bảy người tản ra lục tục trở về, đồng thời bắt đầu báo cáo những gì mình nghe ngóng được với Lý Hỏa Vượng.
"Nghe họ nói, Chính Đức Tự là ngôi chùa lớn nhất thành Tây Kinh, hương hỏa của tấp nập nhất."
"Ta nghe nói những hòa thượng kia đều rất thành kính,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền