Chương 76: Lỡn Đúng Không?
Lúc này đoàn đay rối trong đầu Lý Hỏa Vượng kêu lên ong ong.
Bỗng nhiên, một bàn tay của lão hòa thượng vươn tới, túm lấy hắn đi nhanh vài bước, tiến vào trong một gian đại điện trống trải.
Cổ Lý Hỏa Vượng cứng ngắc nhìn về phía điện, theo đầu hắn càng ngửa càng cao, đồng tử trong mắt cũng càng co càng nhỏ.
"Nhìn xem!"
Lão hòa thượng chỉ tay lên trên, trên mặt lộ ra nụ cười giống như hài đồng, trong giọng nói mang theo cảm khái nói:
"Một pho tượng Phật tổ lớn biết bao."
…
"Phật tổ?"
Lý Hỏa Vượng ngửa đầu, trợn mắt há hốc mồm nhìn sinh vật cao ít nhất hai mươi mấy mét trước mắt.
Bất kể Phật tổ trong mắt lão hòa thượng có hình dáng thế nào, ở trước mắt Lý Hỏa Vượng thì Phật tổ chính là núi thịt màu hồng dị dạng ngọ nguậy, trên da dính đầy máu sền sệt như lưng của con cóc.
Các bộ phận sinh d** có hình thù quái dị bọc lấy máu mà nhô ra khỏi da, không ngừng vặn vẹo theo sự nhúc nhích của cơ thể nó.
Giờ khắc này khắp cả người thứ quái dị và ghê tởm như vậy lại mọc đầy hòa thượng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ cũng đang lúc nhúc.
Những hòa thượng này không ngừng hút lấy luồng khí màu hồng sinh ra từ trong cơ thể thứ này. Họ mang vẻ mặt phấn khởi, liên tục hít thở, dùng máu thịt của mình để lấp hết những khe hở trên người "Phật tổ", thân thể cũng vặn vẹo theo tiết tấu nhúc nhích của thứ này.
Phụ nữ, đồng loại, súc sinh cho đến thứ trước mắt, dường như các hòa thượng của Chính Đức tự đang lần lượt khiêu chiến cực hạn thân thể mình.
"Sao hả! Lớn đúng không! Tượng Phật tổ bằng đá này là tượng lớn nhất ta từng thấy đấy!"
Lão hòa thượng không biết gì cả đứng bên cạnh mở lời tán thưởng.
Thân thể Lý Hỏa Vượng cứng lại. Trước kia hắn luôn cho rằng người xấu như Đan Dương Tử là tà phái, bị chủ lưu bài xích ở thế giới này.
Nếu hòa thượng của Chính Đức tự và Đan Dương Tử có thù với nhau, vậy những hòa thượng này không chính phái đến mấy thì ít nhất cũng tuân theo quy tắc.
Nhưng về cơ bản thì giả thiết của hắn đã sai! Chẳng có gì gọi là chính phái tà phái cả! Có khi những cách tu luyện khác trên cả thế giới này đều quái đản như thế!
Đan Dương Tử và hòa thượng này kết thù với nhau, có lẽ cũng chẳng vì chính tà không thể cùng tồn tại! Vốn chỉ là hai thế lực tranh địa bàn!
Mặc kệ tại sao họ lại làm như thế, nhưng điều có thể khẳng định là lời của lão phương trượng nói trước đó đều là giả dối! Hắn bị họ lừa rồi!
"Cái gì mà phổ độ đại trai chứ! Chắc chắn lão hòa thượng kia đã nói láo! Không được, ta nhất định phải mau chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này!"
Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn về phía lão hòa thượng chưa hề phát hiện điều gì khác thường. Tuy rằng không biết tại sao chướng nhãn pháp của hòa thượng không có hiệu quả gì với hắn, nhưng có thể khẳng định là bây giờ hắn vẫn chưa bị họ phát hiện. Hắn muốn thoát vây thì nhất định phải lợi dụng tốt điểm này.
Lý Hỏa Vượng ép mình nhịn xuống, không để bản thân để lộ bất kỳ cử chỉ hành động dị thường nào. Hắn điều chỉnh nét mặt, xoay người:
"Tạm được, cũng chỉ có vậy. Ta về trước."
Nói xong, Lý Hỏa Vượng nhanh chân đi ra bước ra đại điện, đi ra sân điêu khắc khiến người ta buồn nôn kia.
Núi thịt ở xung quanh vẫn đang ngọ nguậy liên tục, nhưng hắn coi như không nhìn thấy mà đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền