Chương 83: Tâm Ngươi Không Tĩnh
“Ngay cả những người như Đan Dương Tử cũng có thể trở nên mạnh mẽ như vậy, tại sao ta lại không thể chứ? Bất kể phương thức tu luyện ở thế giới này có quái đản đến đâu, ta nhất định phải có được.”
“Ta muốn bảo vệ mình, ta cũng muốn bảo vệ những người mà ta muốn bảo vệ, không xin được thì lấy trộm, không trộm được thì cướp, không cướp được thì đâm sau lưng!”
Vẻ mặt của Lý Hỏa Vượng dần trở nên gớm ghiếc.
Vừa nghĩ đến đây, Lý Hỏa Vượng sững sờ, lấy tay sờ sờ gáy với vẻ khó hiểu, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì.
“Nam mô! Hắc Ra Đát Na! Đa Ra Dạ Da!”
Sự im lặng của khu rừng bị phá vỡ bởi tiếng tụng kinh kỳ ảo.
Hầu như theo phản xạ có điều kiện, Lý Hỏa Vượng đứng phốc dậy, nhanh chóng quan sát xung quanh.
Nhưng xung quanh chỉ tối đen như mực, hắn ta không trông thấy bất cứ thứ gì, cả những cái bẫy đơn giản mà hắn làm trước đó cũng không có bất kỳ phản ứng gì.
“Nam Mô! A lị da! Bà lô yết đế! Thước bát ra da!”
Tiếng tụng kinh kỳ ảo lại vang lên từ trong bóng tối, lần này lại thêm gần.
“Mau! Tất cả dậy hết! Mau lên! Chia ra chạy đi, để yên xe lừa! Ngốc tử! Làm như những gì trước đây ta đã dạy ngươi!”
Nghe thấy lời nhắc nhở của Lý Hỏa Vượng, Bạch Linh Miểu vô thức muốn theo Lý Hỏa Vượng, nhưng liền bị ngốc tử vác lên vai, bước vội về phía đông.
Lý Hỏa Vượng bước qua lùm cây, nhảy lùi lại bên đường, rồi nghiến răng nghiến lợi lao xồng xộc về phía trước, dù sao mục tiêu của đám hòa thượng kia cũng chỉ là hắn, nếu thật sự không thoát được thì những người khác không cần thiết phải chịu chết cùng.
Trong bóng tối, Lý Hỏa Vượng vẫn không ngừng chạy, nhưng không biết tiếng tụng kinh vang lên từ chỗ nào mà cứ lẽo đẽo bám lấy không tha, nhưng rồi mũi hắn bắt đầu ngửi thấy mùi hương trong chùa.
Đang chạy cắm cổ, Lý Hỏa Vượng đột nhiên dừng lại, đồng tử co rút lại, nhìn chăm chú con đường đen kịt trước mặt, có nhiều chấm đỏ như những con ruồi khẽ rung động.
“Bồ Đà Dạ! Bồ Đà Dạ! Di Đế Rị Dạ! Na Ra Cẩn Trì…”
Tiếng tụng kinh càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, thứ trong bóng tối cũng chậm rãi xuất hiện, đó là Phật Đà, khổng lồ, cao lớn nhưng đôi chân rất gầy với chiếc bụng tròn.
Những chấm đỏ trong bóng tối mà Lý Hỏa Vượng trông thấy trước đó, thật ra đó là những bó hương cắm trên cơ thể của Phật Đà, những que hương cắm vào thịt của Phật Đà rung chuyển theo từng chuyển động của thân hình khổng lồ của Phật Đà.
Phật Đà cao lớn được bao quanh bởi làn khói trắng vốn là tiên khí, nhưng khi hoàn cảnh biến thành con đường rừng hoang vu tối tăm thì lại là một chuyện khác hoàn toàn.
Không chỉ một vị Phật Đà, mà là bảy vị, bọn họ đứng thành hàng song song, cơ thể loạng choạng tiến về phía Lý Hỏa Vượng.
Họ bước những bước chậm rãi, lặp đi lặp lại, lắc lư từ trái sang phải, họ trông như con người, nét mặt cười như không cười, tức giận như không tức giận.
Khi lộ diện hoàn toàn dưới ánh trăng, Lý Hỏa Vượng cũng nhìn thấy sự xuất hiện của đầu Phật Đà, hắn nhận ra đó là khuôn mặt của Kiên Độn:
“A Di Đà Phật, thí chủ, ngươi tâm không tĩnh nha.”
Lý Hỏa Vượng nhìn lên vị Phật Đà cao ít nhất bốn mét trước mặt:
“Cuối cùng thì các ngươi cũng không còn giả vờ nữa rồi à? Đồ rác rưởi tôn thờ quái vật!”
“Thí chủ, bần tăng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền