Chương 88: Ngài Nằm Đi
Điều này làm Lý Hỏa Vượng đổ mồ hôi lạnh, suy đoán đáng sợ đang nổ tung trong đầu hắn.
Nhưng mà chẳng mấy chốc hắn đã tỉnh táo lại, đây cũng chỉ là suy đoán mà thôi.
Chắc chắn là phải xử lý sạch tên Đan Dương Tử này, nhưng mục tiêu thì có rồi còn làm thế nào mới quan trọng.
Đối với chuyện này, Lý Hỏa Vượng cảm thấy cực kỳ luống cuống, mọi thứ trên thế giới này hoàn toàn không được đánh dấu rõ như trong trò chơi, mọi thứ đều xa lạ, mình phải tự tìm kiếm.
Trải qua phong ba ở chùa Chính Đức, Lý Hỏa Vượng đã không dám có bất kỳ tiếp xúc tùy tiện gì với những phe phái ở đây nữa, ngay cả miếu hòa thượng hiền lành nhất mà còn trở nên khủng bố như vậy thì có trời mới biết những chỗ khác sẽ thế nào.
Nhưng mà càng nghĩ Lý Hỏa Vượng càng phát hiện ra, nếu mình muốn sống được ở nơi quỷ quái này thì vẫn không trốn khỏi bọn họ được.
Ngay khi Lý Hỏa Vượng đang suy nghĩ mấy chuyện này, xe lừa chậm rãi dừng lại, bên cạnh có tiếng nước chảy rì rào.
“Lý sư huynh, ta đi giặt xiêm y cho ngươi nhé.”
Bạch Linh Miểu nói xong nhẹ nhàng rút tay mình ra, cầm huyết y trên xe lừa đi đến dòng suối nhỏ bên cạnh.
Những người khác cũng không rảnh rỗi, bắt đầu ăn ý đi vào rừng tìm củi lửa, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Bây giờ Lý Hỏa Vượng không ngồi dậy nổi, hắn chỉ có thể dựa vào âm thanh để đoán những chuyện xảy ra xung quanh.
Không lâu sau, mùi hương đồ ăn đã được nấu chín nhẹ nhàng bay tới, bụng Lý Hỏa Vượng sôi ùng ục, cơ thể bị thương cực kỳ cần đồ ăn.
“Sư huynh, ngồi dậy ăn này.”
Lý Hỏa Vượng cảm giác mình được người ta đỡ dậy, dựa vào trong ngực lông lá.
Lý Hỏa Vượng đã biết tên của nữ nhân người mọc đầy lông đen giống con tinh tinh này rồi, nàng tên là Xuân Tiểu Mãn.
Cái tên này cực kỳ dễ giải thích, bởi vì nàng sinh vào ngày tiểu mãn* nên tất cả đều gọi nàng là Tiểu Mãn, người nhà nông đặt tên cho nữ hài tử tùy tiện như vậy đấy.
*tiểu mãn là vào ngày 20, 21, 22 tháng 5.
Tiểu Mãn dùng thìa được gọt từ gỗ múc một muỗng canh thịt ngựa đưa đến bên miệng Lý Hỏa Vượng.
Một người yên lặng đút, một người yên lặng ăn, từ sau khi xảy ra chuyện kia, Lý Hỏa Vượng phát hiện những người khác hình như càng sợ mình hơn.
Lý Hỏa Vượng có thể hiểu được sự sợ hãi của bọn họ, dù sao thì ở chung với một quái vật ăn thịt người, ai mà chẳng sợ chứ.
Sau khi ăn đủ rồi, Lý Hỏa Vượng nhỏ giọng nói với Tiểu Mãn:
“Gọi Bạch Linh Miểu về đi, nếu giặt không sạch được thì đừng giặt nữa.”
“Được.”
Tiểu Mãn nhẹ nhàng buông Lý Hỏa Vượng xuống, lót thiên thư dưới đầu hắn coi như gối đầu.
Không lâu sau Bạch Linh Miểu trở về, đạo bào trong tay nàng vẫn đỏ ngòm, không về có chút màu xanh ban đầu.
“Khoác lên lưng lừa phơi đi, mau đi ăn cơm, cơm sắp nguội rồi.”
“Ừm.”
Bạch Linh Miểu nhẹ nhàng lên tiếng, hơi khom nửa người xuống cẩn thận quan sát vết thương của Lý Hỏa Vượng, sau đó nàng đi về phía đống lửa.
Lộc cộc lộc cộc, tiếng vó ngựa quen thuộc vang lên từ đằng xa.
Người chưa tới mà giọng đã tới trước.
“Ôi trời, tiểu đạo gia, hóa ra mọi người ở đây à, ta còn tưởng sẽ không được gặp lại mọi người nữa.”
Lúc gương mặt mo đầy nếp nhăn của Lữ trạng nguyên xuất hiện trước mặt, Lý Hỏa Vượng biết gánh hát Lữ gia theo tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền