Chương 77: Niệm khởi mà động (3)
Trong núi rừng, có một nhóm tang nhạc đang tới gần, bọn họ đều mặc một thân áo trắng, ở trong rừng như ẩn như hiện, dáng người mơ mơ hồ hồ, giống như bị gió đêm thổi bay, rồi lại cứ thế ngược gió đi tới, chẳng qua bọn họ không đi đường thẳng, mà lại đi một đường ngoằn ngoèo, quanh co, quỷ dị như vậy, nhưng Lâu Cận Thần lại cảm thấy như là phiêu dật ngự phong mà đi.
Trong mắt Lâu Cận Thần xuất hiện nguyệt vận, hắn thấy rõ ràng, những thứ kia cũng không phải người thật, mà là một đám người giấy, hai mắt và miệng của chúng nó đều đỏ tươi, như vừa mới dùng máu tươi để vẽ lên.
Chúng nó đi tới bên cạnh Lâu Cận Thần, xếp hàng đứng ở nơi đó, không nhúc nhích đưa mắt nhìn, quỷ dị âm tà.
Tất nhiên Lâu Cận Thần đã đứng lên từ trước, tay cầm chuôi kiếm, chống kiếm trên mặt đất, nhìn những người giấy kia nâng kiệu, trong kiệu mơ hồ có thể thấy được một người giấy màu đen ngồi ở nơi đó, chỉ là người giấy này mặc một bộ đồ đen vô cùng hoa lệ, trông không hề khô khan buồn tẻ, trái lại còn giống như một vị thư sinh.
Cả hai đều không nói gì, Lâu Cận Thần cảm thụ được một cỗ âm tà trên người người giấy này, nếu như bọn họ đồng loạt tấn công về phía mình, liệu mình có thể ngăn cản được hay không, trong thế giới này, ít nhất hắn không thể xác định cảnh giới tu hành của người khác, nhưng lại có thể thông qua việc cảm thụ khí tức bên ngoài để phán đoán, đương nhiên, loại cảm thụ này cũng cực kỳ không chính xác, nếu như gặp phải người che giấu khí tức, thì sẽ không cảm thụ được bất cứ điều gì.
Trong mũi đột nhiên ngửi thấy một mùi khét, Lâu Cận Thần nhìn thoáng qua, xác định là thịt rắn của mình đã hơi cháy sém, thế là hắn lập tức nói:
"Các ngươi đứng ở chỗ này, chiến lại không chiến, đi lại không đi, lý do là vì sao?"
Hắn vừa thốt ra một câu này, đám người giấy trầm mặc một chút, sau đó bắt đầu động đậy, ngược gió bay về phía xa, dưới ánh trăng sáng, mang theo tiếng nhạc buồn quỷ dị bay đi.
Sau đó, không còn thứ gì đến quấy rầy, hắn bắt đầu luyện kiếm dưới ánh trăng và sao ở trên sườn núi.
Phần mũi kiếm ánh sáng óng ánh, ở trong đêm tối vẽ ra từng vòng xoáy khúc chiết biến ảo, trên người hắn lại rục rịch linh quang, ngoại trừ bàn tay đang vung kiếm ra, tay kia của hắn cũng di chuyển theo nó, sau đó ở quanh người đã hình thành một cỗ phong vân.
Trong lúc luyện kiếm, rất nhiều lần tác dụng lực đều cần cơ thể phải vặn vẹo, từ đó hình thành điểm phát lực của các loại kiếm thức, hắn chẳng qua là kéo dài nó ở bên ngoài cơ thể mà thôi, hắn rõ ràng mình cần luyện thành thân pháp linh động mau lẹ như cá bơi ở trong hư không thiên địa, có điều quá trình này thật ra còn khó hơn cả kiếm pháp của hắn, mặc dù hiện tại có ngự pháp vung kiếm phá không, thân theo kiếm đi.
Năng lực tập kích tăng lên, còn có thể đủ dùng kiếm tạo ra phong vân, chẳng qua hắn cũng không quá hài lòng, cho nên trong lúc trong luyện tập không ngừng, còn cần phải cảm thụ lực lượng của âm dương ở trong hư không.
Vốn trước đó hắn muốn lĩnh ngộ một loại độn pháp nào đó, nhưng vẫn không thể lĩnh ngộ ra, hắn cho rằng có lẽ là còn thiếu một vài điểm mấu chốt nào đó, nhưng lại hoàn toàn nghĩ không thông, cho nên mới không thể đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền