Chương 79: Chú thị của thần linh (1)
Lâu Cận Thần quay đầu lại, thấy một thanh niên sắc mặt tái nhợt đi vào.
Hắn cảm thụ được khí tức của đối phương, trên người đối phương có một cỗ tà khí nồng đậm, tà khí kia giống như là sinh ra ánh sáng, loại cảm giác này làm cho hắn nghĩ tới một người, Từ Tâm.
Tuy rằng chỉ là tiếp xúc với Từ Tâm một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng người này tạo cho hắn cảm giác rất giống, ắt hẳn cũng là một người tế thần.
Vậy pháp thuật trên người hắn nhất định là đến từ thần pháp chuyển hóa.
Ánh mặt trời rực rỡ, không gió, chúng địch nhìn xung quanh, ai nấy đều lộ ra hung quang.
Trọng lượng của ánh mắt, đặt ở trong lòng, lại giống như mang theo mũi nhọn giày xéo tâm linh của hắn.
Rượu vào cổ họng, Lâu Cận Thần không có một chút men say nào, hai mắt càng tỏa sáng, như là ngôi sao trên chín tầng trời đêm.
Hắn nhìn thanh niên sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt lãnh khốc, mặt trắng không râu, tóc được chải gọn cẩn thận tỉ mỉ này, hắn giống như đã rửa qua mặt, quần áo trên người cũng khá sạch sẽ, khác biệt hoàn toàn so với những người đầy mùi mồ ôi ở đây, hắn đứng ở giữa dám người, có một loại cảm giác cao cao tại thượng nhìn xuống.
"Hay cho trấn nhỏ tên Song Tập, đáng tiếc nơi được núi xanh bao quanh này, lại là nơi tụ tập của đám cường đạo. Ha ha ha..."
Lâu Cận Thần cười to nói:
"Gan ở trong ngực, đầu ở trên cổ, cứ việc tới lấy."
Thanh niên sắc mặt tái nhợt kia, khóe miệng nở một nụ cười tàn khốc, hắn đã gặp qua rất nhiều người lúc đầu cũng hào khí can vân như vậy, nhưng sau đó lại khóc lóc nước mắt chảy đầy mặt.
Những người khác xung quanh, giống như nhận được ám chỉ, một đám hung ý đại thịnh, nhào về phía Lâu Cận Thần, đao kiếm trong tay giương cao, giống như muốn chặt xương băm thịt.
"Xoẹt!"
Kiếm ra khỏi vỏ.
Kiếm trong tay Lâu Cận Thần trong nháy mắt này giống như là hóa thành một luồng ánh sáng lạnh, như bông tuyết đột nhiên hiện ra ở trong cửa hàng, nhiệt độ vốn khô nóng đột nhiên hạ thấp xuống.
Kiếm quang xoay chuyển, xoay một vòng trên đỉnh đầu Lâu Cận Thần, giống như là roi ngựa màu trắng vờn quanh đỉnh đầu đuổi ruồi bọ đi, thân thể Lâu Cận Thần theo kiếm chuyển động mà ngửa người, nghiêng eo, nhưng mông lại không rời khỏi ghế.
Kiếm quanh thân vờn quanh, nhưng lại dùng phương thức đâm, năm đó kiếm đâm lá rụng, hiện tại đâm lại là từng con "Ruồi bọ", mà ruồi bọ chính là mấy con mắt màu đen hung ác kia.
Kiếm quang lóe ra, điểm sáng như hoa mai nở rộ, tựa như quang vũ tiên xạ.
"A a a a!"
Trong tiếng kêu la thảm thiết, lại vang lên tiếng đinh đinh đang do binh khí rơi xuống đất, phanh phanh phanh, những người này ai nấy đều ngã xuống đất, cũng đụng ngã mấy cái bàn khác.
Cả đám kêu thảm thiết che mắt, máu tươi từ ngón tay bọn họ chảy ra.
Lâu Cận Thần dựa vào kiếm thuật thuần túy đâm mù mắt tất cả mọi người.
"Keng!"
Kiếm đã về vỏ, lại rót một chén rượu đục, một giọt rượu cũng không vẩy ra ngoài, bưng lên, một ngụm uống cạn.
"Gan của ta, đầu của ta, sợ là không dễ cầm đâu."
Lâu Cận Thần nghiêng đầu liếc mắt nhìn thanh niên kia.
Thanh niên mặt không chút thay đổi, khi Lâu Cận nhìn hắn, lại phát hiện mặt của hắn hình như trở nên mơ hồ, Lâu Cận Thần nhìn thấy mặt của hắn cũng thay đổi, biến thành một khuôn mặt mọc đầy lân giáp, mà trong đôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền