ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Sĩ Dạ Trượng Kiếm

Chương 872. Lại lên phía bắc (2)

Chương 872: Lại lên phía bắc (2)

Nhưng sau đó không liên lạc được, thậm chí Khưu Văn sợ giáo chủ của bọn họ đã xảy ra chuyện.

Tiếp đó Lâu Cận Thần đã nói với Khưu Văn về lý luận chuyển đổi tín niệm, bản thân hắn cũng chưa từng làm, chỉ nói ý tưởng của mình cho hắn ta nghe.

Lần giảng này kéo dài đến nửa tháng mới kết thúc, sau đó hắn rời đi.

Còn về cuối cùng kết quả của Hỏa Thần Giáo này sẽ là bộ dạng chia rẽ hay thế nào, thì phụ thuộc vào bản thân Khưu Văn.

Mà Lâu Cận Thần cũng không thể nào giết sạch người của Hỏa Thần Giáo vào lúc này.

Đến tu vi bây giờ của hắn, giết người cũng chỉ là trong một ý niệm, nhưng tuyệt đối không muốn đi làm cái việc như giết người quy mô lớn như vậy, nếu hắn giết hết những người không vừa ý hắn trên thế gian này, vậy thì thế giới này chỉ còn lại một mình hắn.

Bởi vì sau khi ngươi giết người không hợp ý mình, sẽ phát hiện người vốn hợp ý ngươi sợ ngươi, xa lánh ngươi, sẽ không tiếp tục như ý của ngươi nữa, rồi ngươi giết luôn họ, thế thì chỉ còn lại một mình ngươi.

Vạn vật trong vũ trụ cạnh tranh với nhau, bên trong Hỏa Thần Giáo, hắn đã nhúng tay gieo xuống hạt giống, để bản thân nó trưởng thành, mặc dù kết quả quan trọng, nhưng không phải là mối quan tâm đặc biệt của hắn.

Tuy hắn lại vào nhân gian, nhưng lòng lại sinh ra một loại cảm giác tách rời.

Truyền điều tốt, gieo điều lành, không còn là hắn hở chút rút kiếm như năm ấy.

Hắn không khỏi nhớ tới những đại đức thánh nhân trong các truyền thuyết thần thoại, có thể giết chết rất nhiều hạng người tà ác chỉ bằng một ý niệm, nhưng bản thân hắn lại rất ít ra tay, chỉ truyền bá tư tưởng đạo đức của mình với nhân gian, khiến những người trong nhân gian này tự đi dọn dẹp tà ác.

Hắn lại đi đây đi đó trong thiên địa.

Đi hoang dã, vào núi sâu, tìm một ít tiểu giáo phái, muốn giống như Hỏa Thần đã gặp kia, lại đi ngược dòng đến thần linh đằng sau đó, phát hiện rằng thật ra thần linh của đại đa số tiểu giáo phái chỉ là một số lão quỷ trong núi, hoặc là một ít linh mị mà thôi.

Còn có một số giáo phái lớn một chút, hắn thông qua cách thức cúng tế để đi nhìn trộm, thứ cảm nhận được chỉ là một mảnh hỗn loạn, giống như là một số bệnh nhân tâm thần, ngươi cảm thấy ý thức của hắn rõ ràng, nhưng chẳng mấy chốc sẽ phát hiện sự hỗn loạn trong đó.

Vì vậy Lâu Cận Thần cuối cùng vẫn đi về phía mạn bắc.

Hắn muốn đi gặp quốc sư một lần.

Nói đến thì, hắn thật sự chưa từng giao lưu trực tiếp với quốc sư, nhưng đã hai lần hiểu được tâm ý của đối phương.

Nhìn từ Nhân Tu Bảng, quốc sư đã mở ra Vô Tận Sơn, hắn tu hành trong Vô Tận Sơn.

Hắn đang muốn mở mang kiến thức một chút.

Đồng thời, hắn cũng muốn nhìn xem hoàng đế của Đại Càn Quốc kia rốt cuộc như thế nào.

Càng đi hướng bắc, khí trời càng lạnh.

Cứ đi tới đi tới, trời đất bắt đầu rơi tuyết.

Mặt đất cũng càng lúc càng bằng phẳng, giữa thiên địa một mảnh bao la.

Năm đó, hắn cũng từng đi lên phía bắc trong tuyết, hiện tại vẫn là như vậy.

Cả vùng đất mênh mông hoàn toàn trắng xóa, tuyết lớn đầy trời, một người từng bước đi lại trong tuyết, không gấp cũng chẳng chậm.

Ở phương xa có một tòa trang viên, trang viên ở một nơi đầy tuyết này vẫn trông rất tuyệt đẹp.

Khi Lâu Cận Thần dùng bước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip