Chương 891: Câu thần giả (2)
Đứng ở nơi đó, thân thể Lâu Cận Thần nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, mặt, tóc, quần áo, mu bàn tay gần như phủ đầy sương giá. Khi tròng mắt của Lâu Cận Thần sắp kết bông tuyết thì quốc sư đứng ở bên cạnh nhìn, nhíu mày định ra tay, chợt thấy đáy mắt Lâu Cận Thần dâng lên ngọn lửa.
Kết quả là sương giá trên người hắn nhanh chóng tan đi, quốc sư nhìn ngọn lửa này, có cảm giác khủng bố.
Sau đó lão nhìn thấy Lâu Cận Thần luồn tay vào tóc rút ra một thanh kiếm, thanh kiếm nhỏ như một chiếc đũa ngắn, hắn cầm trong tay vung về phía hư không.
Nhìn thấy những tia lửa như cầu vồng bắn ra từ kiếm, lại nghe thấy tiếng hổ gầm túc sát, lạnh từ hư vô nhanh chóng rút đi, giống như bị một kiếm này chặt đứt liên hệ trong vô hình.
"Kiếm thuật của tiểu hữu đã thật sự có thể chém hư phá vọng, kiếm thuật quá giỏi."
Quốc sư mang theo mấy phần cảm thán nói.
"Chỉ là một chút tự bảo vệ mình."
Lâu Cận Thần cắm kiếm vào trong tóc, hắn vừa mới vung kiếm chém bóng trăng đột nhiên xuất hiện trong lòng, xem như là đòn dốc hết sức, quả nhiên chặt đứt liên hệ kia.
Lâu Cận Thần hỏi:
"Vậy là Thần Mùa Đông cứ quanh quẩn không đi à?"
"Sao ngài chịu đi được?"
Quốc sư nói:
"Ngài chỉ còn một bước nữa là có thể tới đây, làm sao có thể bằng lòng từ bỏ? Ta và ngươi ở đây, nói về ngài, nghĩ đến ngài là ngài sẽ luôn cảm ứng được chỗ chúng ta, thế giới này chỉ cần còn có tồn tại tín chúng của ngài thì một phương thế giới của chúng ta vĩnh viễn không thể trốn khỏi ánh nhìn của ngài."
Lâu Cận Thần đã hiểu.
"Nói cách khác, ngài đã mở ra khe hở này?"
Lâu Cận Thần hỏi.
"Đúng vậy, ngài suýt thành công."
Quốc sư nói.
"Vậy tại sao bây giờ ngài không tới?"
Lâu Cận Thần hỏi.
"Bởi vì ta ở đây?"
Quốc sư cười nói:
"Ngươi quá coi thường ta, cũng quá xem trọng 'Thần Mùa Đông' này."
Quốc sư chắp tay sau lưng, nhìn vào khoảng không trước mặt, nói:
"Khi nhìn vào khoảng không này, ngươi cho rằng là Thần Mùa Đông, nhưng đó đều là bị đối phương thi pháp, cứ đinh ninh đối phương là vô cùng cường đại, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, đối phương ở trong hư vọng, nếu đi vào phương thế giới của chúng ta thì như cá lên bờ, cần quá trình thích ứng. Một số tu sĩ thần pháp sau khi đạt được thần pháp cần thích ứng trong thế giới chúng ta, bọn họ cũng cần phải thích ứng."
"Từ ảo đến thực, không đơn giản như vậy. Thế giới khác biệt, quy tắc khác nhau. Khi họ đi từ ảo đến thực tế, thoát khỏi xiềng xích của thực tế và quay trở lại ảo, họ sẽ trở thành tồn tại không chịu trói buộc."
Quốc sư nói.
Lâu Cận Thần vẫn luôn có phỏng đoán này, bây giờ nghe được lời của quốc sư thì càng khẳng định.
Hắn không khỏi hỏi:
"Vậy, quốc sư có biết sự khác biệt giữa tu sĩ trong giới ngoại tinh vũ và Bí Linh trong hư không không?"
"Người trong giới ngoại tinh vũ giống như chúng ta, chẳng qua giới của chúng ta bế tắc, không biết bên ngoài, có lẽ thật lâu trước kia chúng ta có liên thông với bên ngoài, nhưng sau này thì không, ít nhất từ những truyền thuyết có thể mơ hồ thấy từng có đại chiến giữa giới vực."
Quốc sư nói.
"Bí Linh trong hư vọng thì tồn tại ở hư vọng, thần thông giữa hư và vọng, đối với tu sĩ trong giới vực khác thì thật ra cũng giống như vậy. Nhưng Bí Linh này do hư đến thực, lại quay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền