Chương 911: Lửa cháy thành (2)
Các tròng mắt dường như đang kêu gọi, đang nói chuyện, đang ca ngợi, đang ngâm tụng.
Chúng nó phát ra chú ngữ theo tiết tấu độc đáo nào đó.
Toàn bộ tế đàn tràn ngập ánh sáng, Lâu Cận Thần nhìn thấy bốn cây cột mắt dâng lên pháp quang thần bí đan vào nhau như lưới điện vô hình.
Cùng lúc đó, Lâu Cận Thần cũng nhìn thấy Quý Phu Tử đã đứng dậy, giang đôi tay, niệm nhanh câu chữ nghe không rõ, tròng mắt trên những cây cột phát ra sóng gợn hòa cùng.
Đôi mắt Lâu Cận Thần sáng ngời, khi ánh mắt hắn lấp lánh nhìn chằm chằm vào đoàn sáng ở giữa, hắn nhìn xuyên qua ánh sáng nhìn thấy một tòa thành trong bóng tối dày đặc.
Trong tòa thành đó, trên thân thể của mỗi người đều có vô số con mắt, những người này đang lang thang khắp phố.
Những con mắt giống như ký sinh trên người họ, đặc biệt khủng bố.
Lâu Cận Thần có một loại cảm giác, những con mắt này như là một loại ký sinh trùng, sống dựa vào ký sinh thân thể người.
Khi Lâu Cận Thần nhìn thấy tòa thành này, đột nhiên có một ý thức kéo hắn vào trong, sau đó hắn nhìn thấy một chiếc ngai vàng trong cung điện, có một người đang ngồi trên đó.
Người này cực kỳ đáng sợ, toàn bộ khuôn mặt đều mọc mắt, mắt xếp chồng lên nhau, không chỉ là trên mặt, trên tóc cũng mọc đầy.
Mắt kéo dài đến cổ, đến ngực trần, rồi tới mu bàn tay lộ ra ngoài.
Khi Lâu Cận Thần nhìn thấy người mọc đầy mắt, tất cả con mắt kia cùng nhìn hắn.
Khoảnh khắc đó, ớn lạnh dâng lên trong lòng Lâu Cận Thần.
Lâu Cận Thần cảm thấy buồn nôn, đồng thời, hắn mơ hồ nghe thấy giọng nói của người đàn ông đó:
"Cứu ta với..."
Ý thức của Lâu Cận Thần nhanh chóng rút lại, sau đó hắn dường như bị thứ gì đó giữ lại.
Tuy Lâu Cận Thần giật mình nhưng không hoảng hốt, tâm niệm kết hợp, một ánh kiếm dâng lên trong tâm hải, nháy mắt chặt đứt con mắt kia.
Tuy nhiên, lúc này Quý Phu Tử lại càng điên cuồng hơn, Lâu Cận Thần cũng không suy nghĩ nhiều nữa, tay sờ vào tóc, cầm tiểu kiếm vung lên, kiếm đã dài ra ba tấc.
Ngay khi mũi kiếm chỉ lên trời, ánh kiếm dâng lên cùng với ánh sáng mặt trời, Lâu Cận Thần tỏa ra hơi thở bá đạo mà nóng cháy.
Dường như nó có thể đốt cháy âm tà, âm độc lạnh lẽo ẩm ướt đều tan biến dưới mặt trời.
Kiếm chém xuống.
Ánh sáng mặt trời như sợi chỉ xẹt qua hư không, sau bốn đường kiếm, Quỷ Nhãn pháp trận bị chặt đứt liên kệ với thành trì chưa biết kia.
Bốn cây cột gãy, con mắt rơi vãi đầy đất.
Lâu Cận Thần bước lên tế đàn một bước, dùng kiếm đâm vào con mắt ở giữa tế đàn.
Răng rắc!
Tế đàn nứt ra một cái khe.
Ánh mặt trời bá đạo trên người Lâu Cận Thần từ mũi kiếm tuôn vào tế đàn, tế đàn bắt đầu thiêu hủy, bên trong dường như có thứ âm u phát ra thét chói tai.
Tiếng hét đó khiến tâm trí hắn có một giây hoảng hốt.
Lúc này trong lòng hắn dâng lên một tia vui mừng, mừng vì lúc mình ở lục cảnh đã không đến đây, nếu không thì phải đấu một trận vất vả.
Lúc này, Quý Phu Tử dường như phát điên, giơ tay nhào về phía Lâu Cận Thần, đá đấm lung tung.
Lâu Cận Thần nâng lên tay trái, ngón tay như kiếm chĩa lên trời, niệm:
"Âm dương vô cực, kinh lạc tá pháp, trấn!"
Hắn có thể một niệm dẫn động đạo vận trong thái dương, nhưng không thể tùy ý điều khiển đạo vận trấn áp trong Cự Kình Sơn.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền