Editor: Thienyetkomanhme
Bệnh tới như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ.
Lần bệnh này của bà Hồ đứt quãng, mãi cho đến khi qua năm mới thời tiết ấm áp lên mới khỏi hoàn toàn.
"Thanh Thanh, bà đã không có việc gì, cháu thu thập một chút, đi thăm anh trai đi.
"
Bà Hồ đối với chuyện mình sinh bệnh liên lụy cô phải ở nhà rất áy náy, mới vừa khôi phục, liền thúc giục cô đi bộ đội.
Bà lúc này mới vừa khỏe, Hứa Thanh Thanh cũng không vội mấy ngày, bởi vậy lắc đầu nói:
"Cũng không có mấy ngày, hay là bà chê cháu phiền?"
Lần này là từ cảm mạo dẫn tới bệnh nặng, bà Hồ cho rằng chính mình khả năng chịu không nổi, thậm chí bắt đầu dặn dò hậu sự với Hứa Thanh Thanh, Hứa Thanh Thanh lại là một bên an ủi bà, một bên cẩn thận chiếu cố, lúc này bà mới khôi phục khỏe mạnh.
Trải qua trận bệnh này, tình cảm giữa hai người càng thêm thân thiết, bà Hồ trực tiếp nhận cô là cháu gái, hộp gỗ phía trước tạm đặt ở chỗ cô cũng coi như quà sửa miệng cho cô.
Hứa Thanh Thanh cũng tới lúc bà mở miệng, mới mở ra hộp gỗ, hộp gỗ trừ bỏ ngọc cá đỏ, còn có không ít châu báu trang sức, vừa thấy liền biết rất đáng giá.
Đồ quý như vậy, cô không thể tùy tiện nhận, nhưng bà Hồ kiên trì cho cô, Hứa Thanh Thanh chỉ có thể tiếp tục giữ hộ bà.
"Bà sao có thể chê cháu phiền.
"
Mặc dù biết cô nói giỡn, bà Hồ vẫn nhịn không được ôm cô nói.
Bà Hồ vốn dĩ rất thích cô, lúc này càng coi cô như cháu gái ruột.
Kiếp trước Hứa Thanh Thanh thân duyên nông cạn, rất hưởng thụ, trân trọng tình cảm của bà, giơ tay ôm vỗ vỗ lưng bà nói:
"Vậy mấy ngày lại nói."
"Được, đều tùy cháu."
Hứa Thanh Thanh nói là vài ngày sau, nhưng thực tế chuẩn bị đi, đã kết thúc gieo trồng vụ xuân.
Sở dĩ sẽ kéo dài tới lúc này, là bởi vì cô vốn muốn viết thư nói với Thẩm Khang Bình trước một tiếng, miễn cho đột nhiên đi qua làm hắn trở tay không kịp.
Nhưng thư gửi đi, chậm chạp không có hồi âm, làm cô không khỏi có chút đứng ngồi yên, cuối cùng vẫn quyết định nhanh đi một chuyến tới bộ đội.
Cô đi tìm đại đội trưởng xin thư giới thiệu khi, đại đội trưởng cảm thấy hai anh em lâu như vậy không gặp, đi thăm cũng tốt, nhưng nghĩ cô đi một mìn, không khỏi có chút không yên tâm.
"Bảo anh Kiến Nghiệp đi cùng, bằng không một mình cháu, chú thật sự không yên tâm.
"
Đại đội trưởng một bên viết thư giới thiệu một bên nói.
Kiến Nghiệp trong miệng không phải người khác, đúng là cháu ngoại trai đại đội trưởng, cũng chính là con thứ hai của thím Lưu.
Lúc này không giống hiện đại, chẳng sợ không biết đường, có di động chỉ dẫn sẽ không lạc, Hứa Thanh Thanh một mình đi quân khu Đông Nam, sợ thì không sợ, nhưng nhiều ít vẫn có chút khẩn trương, rốt cuộc mặc kệ ở niên đại nào, con gái ra cửa một mình vẫn có nguy hiểm nhất định.
Có người đi cùng tự nhiên là tốt, bất quá! !
"Có thể chậm trễ thời gian của anh Kiến Nghiệp hay không ạ."
"Giờ trong ruộng cũng không có viễ gì, không chậm trễ cái gì, cho hắn đi ra ngoài trông thấy việc đời cũng tốt.
"
Đại đội trưởng nói.
Hứa Thanh Thanh nghe được lời này, không khách khí nữa:
"Cảm ơn đại đội trưởng, vậy phiền toái anh Kiến Nghiệp vậy."
"Khách khí cái gì.
"
Đại đội trưởng xua xua tay, đem thư giới thiệu cho cô.
Hết thảy chuẩn bị ổn thoả, Hứa Thanh Thanh liền chuẩn bị xuất phát
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền