Trong thôn chỉ lớn từng ấy, có chút chuyện gì thì chỉ một lát là truyền hết, hơn nữa Thẩm Khang Bình cùng Hứa Thanh Thanh vốn dĩ cũng không có ý tứ che giấu, rất nhanh mọi người liền biết chuyện của hai người bọn họ.
Trừ bỏ đám người bà cô, những người khác mới vừa biết đều có chút kinh ngạc, bất quá sau nghĩ lại, thật ra lại cảm thấy bọn họ rất xứng đôi.
Đương nhiên, người cảm thấy khó chịu cũng có, tỷ như Vương Duyệt Duyệt.
Cô khó khăn lắm mớ gặp được một người đàn ông thuân mắt ở đây, nghĩ đến Hứa gia không có trưởng bối, gả vào cô chẳng những có thể giống Hứa Thanh Thanh không cần làm việc, còn có thể làm chủ nhà, cô ta rất động tâm.
Kết quả không đợi cô bắt đầu hành động, người ta đã có chủ, cô sao có thể không tức giận.
"Quả nhiên là người nhà quê, không chú ý nhiều, thế nhưng hai anh em cũng có thể thành đôi, thật buồn cười!"
Lưu Tuyết cùng Hứa Thanh Thanh quan hệ rất tốt, nghe Vương Duyệt Duyệt nói, tức khắc nổi giận:
"Cô có bệnh à! Người ta một người họ Hứa một người họ Thẩm , vốn dĩ không phải anh em ruộ, vì cái gì không thể thành đôi?"
"Không phải anh em ruột nhưng làm anh em nhiều năm như vậy, chỉ có người không biết xấu hổ! ! "
Nghe cô ta định nói mấy lời không hay, Lưu Tuyết trực tiếp ngắt lời nói:
"Thôi đi! Làm như không có ai nhìn ra tâm tư của cô vậy, nói sau lưng thì tính là có bản lĩnh gì? Có bản lĩnh cô đi ra bên ngoài nói đi!"
Vương Duyệt Duyệt lại không phải không biết người trong thôn bảo vệ Hứa Thanh Thanh như thế nào, nào dám đi nói bên ngoài, bị Lưu Tuyết đáp trả xong, tức giận đến không nói nên lời.
Thấy vậy, Lưu Tuyết thừa thắng xông lên nói:
"Không dám đi ra bên ngoài nói liền ngậm cáo miệng thối của cô lại, bằng không tôi liền đi nói cho mấy người thím Lưu!"
Trừ bỏ chút nhạc dềm không hài hòa này, người trong thôn tiếp thu sự thay đổi thân phận của Hứa Thanh Thanh và Thẩm Khang Bình, thật ra thấy rất vui mừng.
Ở trong mắt bọn họ, một người con rể là nửa người con trai, Hứa Ái Quốc không có con trai, khó khăn nhận nuôi một đứa, hiện tại lại có tiền đồ như vậy, cùng không để nhà người khác chiếm lợi, còn không bằng cưới Hứa Thanh Thanh nhà hắn, cũng không uổng một mảnh thiện tâm của hắn lúc trước.
Quan hệ trực tiếp công khai với bên ngoài, Hứa Thanh Thanh đến chỗ nào đều sẽ bị mọi người trêu ghẹo, dù da mặt cô không tính là mỏng cũng thấy rất ngượng ngùng.
Hôm nay, lại bị người trêu ghẹo hỏi cô khi nào đính hôn cùng Thẩm Khang Bình, Hứa Thanh Thanh trực tiếp chạy tới chân núi nhanh như chớp.
Từ khi nạn hạn hán kết thúc, cỏ cây chân núi cũng sinh trưởng càng ngày càng rậm rạp.
Hứa Thanh Thanh đi đến sườn núi mọc đầy hoa dại màu tím cùng bụi cỏ, thấy Hạ Hồng Mai đnag hái bồ công anh.
Bồ công anh là thứ tốt, có thể phơi khô pha trà uống, cũng có thể nấu ăn, Hứa Thanh Thanh đi qua thuận tay giúp cô hái.
"Là Thanh Thanh à.
"
Hạ Hồng Mai quay đầu nhìn thấy cô, cười chào hỏi,
"Còn chưa có chúc mừng em."
Câu chúc mừng này, tự nhiên là chỉ chuyện cô kết đôi với Thẩm Khang Bình.
Thấy cô cũng tới trêu ghẹo mình, Hứa Thanh Thanh nói:
"Chị cùng anh Kiến Nghiệp thì thế nào?"
Lúc trước Lưu Tuyết bát quái nghi Hồng Mai có tình huống, lúc ấy Hứa Thanh Thanh còn không có để ở trong lòng, thời gian lâu rồi mới phát hiện, chị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền