ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Đấu La Đại Lục 3: Long Vương Truyền Thuyết

Chương 14. Nghìn Rèn Ô Cương Chùy

Chương 14: Nghìn Rèn Ô Cương Chùy

"Vũ Lân, đến rồi đấy à!" Một thanh niên tầm hai mươi tuổi, dáng người cao lớn vạm vỡ chào hỏi Đường Vũ Lân.

"Long ca." Đường Vũ Lân cười đáp, "Hôm nay thầy giao nhiệm vụ gì thế?"

Long ca cười nói: "Nhiều lắm đấy, tự vào phòng xem sẽ rõ. Mà nói thật, anh có chút ghen tị với cậu đấy, mới tí tuổi đầu mà số lượng công việc đã đuổi kịp anh rồi." Rèn càng nhiều, tay nghề càng lên, thu nhập đương nhiên cũng càng cao.

Đường Vũ Lân cười ha ha: "Sao em so được với anh, thầy đến giờ còn chưa cho em rèn linh kiện cỡ lớn mà."

Long ca bảo: "Thầy làm vậy là để cậu có nền tảng vững chắc hơn thôi. Thôi nhanh chân lên, không thì hai giờ nữa làm không xong việc đâu."

Thực tế, xưởng rèn của Mang Thiên chỉ có ba người: Mang Thiên, Long ca và Đường Vũ Lân. Long ca vốn là đồ đệ duy nhất của Mang Thiên, từ khi Đường Vũ Lân đến thì thành người thứ hai. Cậu gọi Mang Thiên là thầy từ lần thứ hai đến đây, ba năm trước.

Mang Thiên là một người thầy vô cùng nghiêm khắc, yêu cầu cao. Nhưng thầy dạy cũng rất tận tâm. Nhiều khi Đường Vũ Lân cảm thấy những gì mình học được ở đây còn nhiều hơn ở học viện.

Mỗi người đều có một phòng làm việc riêng. Mang Thiên nhận những đơn hàng rèn linh kiện Cơ Giáp từ bên ngoài, sau đó phân công cho từng người. Việc đơn giản giao cho Long ca và Đường Vũ Lân, việc phức tạp thì thầy tự làm.

Mỗi tuần sẽ có một buổi học chuyên môn, Mang Thiên cầm tay chỉ việc cho cả hai, thời gian còn lại thì phải hoàn thành nhiệm vụ được giao. Làm càng nhiều, càng tốt, thu nhập càng cao.

Đường Vũ Lân bước vào phòng rèn của mình. Khác với phòng khách bừa bộn bên ngoài, nơi này vô cùng sạch sẽ, do chính tay cậu dọn dẹp.

Trên bễ rèn đã có sẵn nguyên liệu và bản vẽ.

Khi mới đến đây, Mang Thiên bắt cậu gõ sắt rèn luyện suốt ba tháng, chỉ để truyền thụ kỹ xảo đánh và vận lực. Ngày nào cũng phải gõ đủ hai giờ, đúng là khổ không để đâu cho hết.

Nhưng nhờ luyện tập không ngừng, sức mạnh vốn đã không yếu của Đường Vũ Lân ngày càng tăng lên, chiếc chùy cũng dần lớn hơn. Sau ba tháng, cậu bắt đầu làm quen với công việc tinh luyện kim loại đơn giản. Một năm sau thì bắt đầu chế tạo những linh kiện đơn giản nhất.

Đến nửa năm trước, cậu mới được nâng lên rèn linh kiện cỡ trung. Mang Thiên đối với cậu thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả với Long ca. Nhưng dường như trong tính cách Đường Vũ Lân có một sự kiên trì đặc biệt. Ba năm ở đây, cậu chưa từng kêu ca một lời.

Xem kỹ bản vẽ, cậu hiểu ngay công việc hôm nay là gì: mười khớp nối, khớp mắt cá chân Cơ Giáp, hình tròn. Nếu đúc thì chỉ cần hai lần dập là xong, nhưng với rèn thì yêu cầu cao hơn nhiều.

Rèn cũng chia nhiều cấp bậc. Thường thấy nhất là Trăm Rèn, tức là mỗi bộ phận của linh kiện đều phải trải qua hơn trăm lần rèn để hoàn thành. Cấp độ cao hơn là Nghìn Rèn.

Số lần rèn càng nhiều, tạp chất trong kim loại càng ít. Tất nhiên, phải là kim loại tốt mới chịu được áp lực từ Nghìn Rèn. Mà linh kiện Nghìn Rèn thì hiện tại Đường Vũ Lân chưa làm được, cũng hiếm khi có việc như vậy.

Thành thục nhấn nút trên bễ rèn, lò rèn ở giữa tách ra, lộ ra bên dưới. Đường Vũ Lân cố định kim loại vào rãnh bên cạnh lò, rồi lại nhấn nút đưa nó vào trong.

Hai thanh Ô Cương Chùy đen bóng vào tay. Kích thước của chúng gần giống với chiếc chùy cậu dùng khi mới đến đây làm bài kiểm tra. Với linh kiện nhỏ thì loại chùy này là phù hợp nhất.

Nhưng đôi chùy trong tay cậu là món quà Mang Thiên tặng sau một năm cậu đến đây. Đôi Nghìn Rèn Ô Cương Chùy do chính tay Mang Thiên chế tác, mỗi chiếc nặng đến tám mươi cân, người bình thường còn khó mà vung nổi. Nhưng lúc này nằm trong tay Đường Vũ Lân lại nhẹ bẫng như không.

Dưới nhiệt độ cao của lò, kim loại nhanh chóng đỏ rực. Tay phải Đường Vũ Lân nhấc Ô Cương Chùy lên khỏi rãnh, tay trái vung chùy từ trên xuống, gắp kim loại ra ngoài.

Hai tay vung chùy liên tục, những tiếng "đinh đinh đang đang" vang lên, một ngày rèn luyện bắt đầu.

Rèn là một công việc thủ công, không chỉ đơn thuần là kỹ năng thuần thục. Mang Thiên đã nói với Đường Vũ Lân khi cậu mới bắt đầu học: muốn trở thành một Đoán Tạo Sư thực thụ, phải biết suy nghĩ, phải thông qua phản chấn và sự biến đổi của kim loại để phán đoán hoa văn và đặc tính của nó. Chỉ khi nắm vững những điều này mới có thể rèn ra tinh phẩm.

Đường Vũ Lân có ngộ tính rất tốt trong chuyện này. Cậu không biết rằng, khi Mang Thiên trao cho cậu đôi Ô Cương Chùy này, có nghĩa là cậu đã là một Đoán Tạo Sư thực thụ rồi.

Thu nhập mỗi tháng không nhiều, cậu sẽ cố định để dành một khoản, còn lại một phần lo cho em gái, một chút đưa cho Lang Nguyệt để phụ giúp gia đình.

Cậu hiện tại mới chỉ là một đứa trẻ chín tuổi, nhưng ba năm rèn luyện đã khiến cậu trở nên trầm ổn hơn so với bạn bè đồng trang lứa, cả về tâm trí lẫn tính cách.

Suốt hai giờ đồng hồ, khi linh kiện cuối cùng được hoàn thành dưới những nhát chùy như mưa bão, Đường Vũ Lân thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn lau mồ hôi. Nhìn mười khớp nối sáng bóng trước mặt, cậu lộ vẻ hài lòng.

Quen với công việc rèn, cậu cũng yêu thích nó. Mỗi ngày vung chùy là một cách xả stress đặc biệt thoải mái. Hơn nữa, thỉnh thoảng trong lúc rèn, cậu còn có thể tiến vào một trạng thái đặc biệt. Trạng thái đó rất kỳ diệu, giống như cậu, kim loại và chiếc chùy trong tay hòa làm một. Mỗi khi như vậy, những linh kiện cậu làm ra đều đặc biệt xuất sắc, ngay cả một người lạnh lùng như Mang Thiên cũng phải khen ngợi vài câu.

"Thầy." Đường Vũ Lân vừa định đi giao sản phẩm thì phát hiện Mang Thiên không biết đã đến phòng rèn của mình từ lúc nào.

Mang Thiên đi đến trước bễ rèn xem xét thành quả của cậu, gật đầu rồi đưa cho cậu một xấp tiền giấy, "Tiền công tháng này. Làm tốt lắm."

"Cảm ơn thầy." Đường Vũ Lân mừng rỡ, vội vàng nhận lấy tiền, cất vào ngực. Vì hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, cậu không nhịn được siết chặt nắm đấm.

Mang Thiên nghi hoặc nhìn cậu, "Trước kia mỗi lần nhận lương đâu thấy con vui như vậy?"

Đường Vũ Lân hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, "Thầy ơi, con để đủ tiền mua Hồn Linh rồi."

Mang Thiên sững người, vẻ mặt khẽ động, nói: "Ý con là, Võ Hồn của con đã đạt cấp mười rồi sao?"

Đường Vũ Lân gật đầu, "Chắc là không sai đâu ạ."

Mang Thiên hiếm khi nở nụ cười, "Cố gắng lên."

"Thầy ơi, vậy con về trước ạ." Đường Vũ Lân xếp gọn những linh kiện đã làm vào hộp rồi háo hức chạy ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng cậu, nụ cười trên mặt Mang Thiên càng đậm thêm vài phần, "Cuối cùng thì cũng thấy thằng nhóc này có chút dáng vẻ trẻ con. Đáng tiếc, Võ Hồn của nó chỉ là Lam Ngân Thảo, dù Hồn Linh là gì đi nữa, e là cũng... Nhưng thôi, đó cũng là may mắn của ta. Trong lĩnh vực rèn, thiên phú của thằng bé đủ để kế thừa y bát của ta rồi."