Chương 97 : Trận chiến với Đấu Linh
----
“Ta đã phái người đi thông báo cho Hải lão rồi, lát nữa hắn sẽ tới đây. Đây là quỳnh tương ủ từ Chu quả ngàn năm hái ở Ma Thú sơn mạch, nếm thử xem.” Chờ trong phòng khách, Nhã Phi lấy một bộ dụng cụ uống rượu, cầm bầu rượu vàng ròng, cười rót cho Tiêu Sắt một chén.
“Ca ca, không nên uống rượu, ngươi sẽ say.” Đang lúc Tiêu Sắt muốn uống thì trong đầu chợt vang tiếng Long Quỳ.
Tiêu Sắt cười lắc lắc đầu, xem ra lần trước uống ‘ rượu Khẩu Nhai ’ đã khiến Long Quỳ hiểu lầm, hắn giải thích: “Rượu lần trước có chút đặc biệt, rượu bình thường ta sẽ không say.”
“Không được.” Long Quỳ rất kiên quyết, chuyện khác đều có thể nghe ca ca, chỉ có duy nhất chuyện gây hại cho hắn là không được.
“Vậy được rồi!” Tiêu Sắt bất đắc dĩ bưng chén rượu lên nhưng lại không thể uống, vì không muốn Nhã Phi khó hiểu nên lập tức nói sang chuyện khác: “Lôi Lặc chỉ là một Đấu Giả nho nhỏ, dù gia gia hắn là trưởng lão gia tộc các ngươi thì ngươi cũng không nên nhẫn nhịn như thế mới đúng, vì sao không kêu hộ vệ giáo huấn hắn.”
“Ai, đây cũng là chuyện không có biện pháp, luận chức vị, gia gia hắn còn ở trên ta, ta lại không phải đối thủ của Lôi Lặc, các hộ vệ sợ hãi nên nhiều lắm chỉ là bảo hộ an toàn cho ta, không dám ra tay giáo huấn.” Nghe Tiêu Sắt nói, Nhã Phi bất đắc dĩ than thở, tâm hồn đầy đặn trong áo gấm hơi phập phồng.
“Chúng ta đây thật sự là đồng bệnh tương liên nha.” Tiêu Sắt tùy ý cười nói.
“Ừ.” Nghe vậy, Nhã Phi không tỏ ý kiến, so với chuyện nàng phải nhẫn nhịn ở gia tộc Mễ Đặc Nhĩ thì thân thế của Tiêu Sắt bi thảm hơn rất nhiều. Phụ mẫu đều qua đời từ lúc nhỏ, bị gia tộc ngăn cửa, nếu không có vị quản gia tận tâm kia, chỉ sợ đã sớm chết rồi.
Khẽ vuốt tóc đen trên trán, Nhã Phi thở dài nói: “Trước mắt ta chỉ có thể ẩn nhẫn, chờ đợi ngày thật sự cầm quyền....”
“Đôi khi nhẫn nhịn quá mức sẽ lại cổ vũ đối phương, nhưng ta nghĩ sau hôm nay, tên ăn chơi trác táng kia sẽ không đến quấy rầy ngươi nữa.” Tiêu Sắt cười khẽ.
“Có ý gì?” Nhã Phi nghe vậy, có chút kinh ngạc cùng khó hiểu.
“Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới rồi.” Khóe miệng Tiêu Sắt cong lên, nhẹ nhàng buông chén rượu, đứng dậy nhìn ra ngoài cửa.
Vừa nói xong, từ ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập truyền tới, người chưa đến mà tiếng đã đến trước: “Là ai? Là ai đả thương tôn nhi bảo bối của ta?”
Nghe vậy, sắc mặt Nhã Phi tức khắc trở nên khó coi, lạnh lùng nhìn về phía cửa.
Ngay sau đó có vài bóng người đẩy cửa vào. Cầm đầu chính là một lão giả, phía sau lão giả là vài tên hộ vệ, giờ phút này bọn họ đang chịu trách nhiệm khiên cáng, trên cáng là Lôi Lặc đã bị Tiêu Sắt đá trọng thương.
“Lôi U trưởng lão, ngươi có ý gì, vị bên cạnh ta chính là khách qúy của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, nếu không muốn tộc trưởng Đằng Sơn trách tội, vậy thì lui ra ngoài cho ta.” Mặt đẹp lạnh tanh, Nhã Phi tức giận nhìn lão giả, mày đẹp nhíu chặt.
“Khách quý?” Lôi Lặc liếc nhìn Tiêu Sắt, có chút bất ngờ vì sự trẻ tuổi cùng với huy chương Luyện dược sư nhị phẩm, nhưng sau đó lại tỏ vẻ khinh thường.
Lấy tu vi Đấu Linh của hắn tự nhiên không cách nào nhìn thấu Liễm khí quyết của Tiêu Sắt, hắn cảm giác toàn thân Tiêu Sắt không có dấu vết đấu khí lưu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền