Chương 107: Vân Lam Tông.
Vân Lam Tông, là thế lực to lớn số một số hai Gia Mã đế quốc, tông môn trực tiếp đặt trên một dãy núi hùng vĩ cách đế đô chỉ hơn mười dặm, do có Vân Lam Tông nên núi này được gọi là Vân Lam Sơn.
Vân Lam Sơn thế núi dốc đứng, ba mặt là vách đá rừng rậm, gần đó có một con đường thông lên đỉnh núi, có thể nói là một hiểm địa dễ thủ khó công, hơn nữa trên dưới khắp núi, đều có Vân Lam Tông đệ tử tuần tra chu đáo, cả dãy núi nghiễm nhiên có thể coi là một cứ địa khổng lồ.
Cách chân núi Vân Lam Sơn gần hai dặm, có hơn năm vạn kỵ binh đế quốc đồn trú, mặc dù gọi là thủ vệ đô thành, nhưng ai cũng có thể nhìn ra là người thống trị của đế quốc đặt ra một cái phòng hộ đối với mãnh hổ gần đô thành này.
Vân Lam Tông hậu sơn, mây mù lượn lờ, tựa như tiên cảnh.
Trên một khối nham thạch màu đen mọc ra giữa vách núi, một nữ tử thân xanh nhạt sắc váy bào, hay tay chính là đang kết ấn tu luyện, mắt nhắm chặt, mà theo mỗi lần hô hấp, hình thành nên một vòng tuần hoàn hoàn mĩ, mỗi lần tuần hoàn luân phiên, năng lượng nồng đậm chung quanh đều phát ra một luồng thanh sắc khí lưu nhàn nhạt xoay quanh thân hình nữ tử, sau đó không ngừng cuồn cuộn hấp thu vào trong cơ thể, tiến hành luyện hóa, thâu nạp...
Sau khi đoàn thanh sắc khí lưu cuối cùng bị nữ tử hấp thu vào trong cơ thể, nàng chậm rãi mở hai tròng mắt, thanh mang nhàn nhạt từ trong nhãn đồng xẹt qua, tóc đen trên vai không gió cũng bay lên.
“Nạp Lan sư tỷ, Nạp Lan Túc lão gia đã đến Vân Lam Tông , lão gia bảo kêu sư tỷ tới gặp người.”
Nhìn thấy nữ tử đã rời khỏi trạng thái tu luyện, một thị nữ đã sớm chờ đợi bên cạnh vội vàng cung thanh nói.
“Phụ thân? Hắn tới làm cái gì?”
Nghe vậy, nữ tử lông mày đen hơi nhíu, nghi hoặc lắc đầu, ưu nhã động thân đến bên vách núi, từng cơn gió nhẹ đem váy bào xanh nhạt gắt gao áp vào thân thể nữ tử linh lung mềm mại, có lồi có lõm, cực kì mê người.
Ánh mắt biếng nhác quét qua vách núi sâu không thấy đáy, nữ tử ngọc thủ nhẹ phất váy bào xanh nhạt, chợt xoay người rời đi.
Trong đại sảnh rộng rãi sáng sủa, một trung niên nhân sắc mặt có chút âm trầm đang bưng chén trà. Bàn tay đặt trên bàn có chút kích động không ngừng gõ trên mặt bàn.
Nạp Lan Túc hiện tại rất kích động, bởi vì hắn cơ hồ là bị phụ thân Nạp Lan Kiệt vác gậy mà đuổi về Vân Lam Tông.
Hắn không nghĩ tới, chỉ là suất binh đi tây bộ đồn trú một năm mà thôi, nữ nhi của hắn to gan lớn mật dĩ nhiên dám tự mình đem hôn sự do lão gia tử lập ra năm đó mà thối hôn.
Trong gia tộc ai chẳng biết Nạp Lan Kiệt cực kì coi trọng mặt mũi, mà hành động này của Nạp Lan Yên Nhiên không thể nghi ngờ sẽ làm người khác nói là Nạp Lan gia nhìn thấy Tiêu gia thế lực yếu ớt mà khinh thường kết thông giao, đồng nghĩa với việc huỷ luôn tín khí.
Loại nhàn ngôn toái ngữ này làm cho Nạp Lan Kiệt mỗi ngày đều ở trong nhà nổi trận lôi đình, nếu không phải vì không thể cử động, chỉ sợ hắn đã sớm kéo cái thân thể sắp như khúc gỗ mục mà bò đến Lam Vân Sơn rồi.
Đối với hôn sự của Nạp Lan gia tộc cùng Tiêu gia, kì thật Nạp Lan Túc cũng không quá tán thành. Dù sao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền