Chương 101 . Ngươi Có Thể Nói Hết Một Lượt Không?
"Ha ha, như vậy Quý tiên sinh dự định đưa ra bao nhiêu tiền đây?"
Lạc Phong cũng không ngốc.
Nếu là đối phương lại quay trở lại.
Nói rõ đồ vật của mình nếu đặt ở phòng đấu giá, nhất định có thể đưa giá cả tốt hơn.
Không phải vậy thì đối phương sẽ không để bụng như vậy.
"2500 vạn tiền mặt!"
Quý Thuận Kim không hề nghĩ ngợi liền mở miệng nói.
"Cái giá này cũng có chút cao, nhưng ta cảm thấy ta cầm tới chỗ Tần tiểu thư để đấu giá thì khẳng định giá cả sẽ cao hơn!"
Rất hiển nhiên.
Cái giá này cũng không để Lạc Phong động tâm.
Giao dịch như này.
Còn không bằng cầm đi đấu giá hội thử thời vận.
Dù sao cũng không mất phí thủ tục.
Tần Như Băng kia miễn phí cho mình mà.
Nếu kéo lên giá ba ngàn thì sao?
Đây chính là tiền lãi của mình hết.
"Cái này. . ."
Quý Thuận Kim cũng không dám đưa giá tiền quá cao, bởi vì trong lòng cũng không có nắm chắc.
Thấy vậy cũng chỉ có thể xám xịt rời đi.
Chỉ chốc lát sau, Lạc Phong cùng Trương Thuận Vĩnh giao dịch xong xuôi, về sau 350 vạn tiền mặt trực tiếp chuyển vào tài khoản của mình.
Pháo đồng Thần uy đại tướng quân cũng bán ra.
Đương nhiên, đối với những con nhà giàu hôm nay đến mặc dù không có đào được vật gì tốt, nhiều nhất chỉ có mười vạn, ít nhất hơn một vạn. Nhưng cũng đủ kích thích.
Bảo vật đào ra nhiều như vậy, đều là bọn hắn tận mắt nghiệm chứng.
Ngay từ đầu đã nói, người ta cũng không muốn dựa vào bảo vật để phát tài, chỉ là hứng thú yêu thích mạo hiểm nên đi tầm bảo thôi.
Bọn hắn đi theo đội thám hiểm mấy tháng cũng không tìm ra một chút đồ vật nào.
Còn không bằng dùng ít tiền, đi theo Lạc Phong . . . .
Mà bản thân mua xe, thì cũng thu được một chiếc Mercedes 400 vạn mà, có lỗ chút nào đâu.
.
Trên đường xuống núi, Lạc Phong là đi cùng đám nhị thế tổ kia.
Xe trước trước sau sau xếp thành hàng.
Phát hiện bọn hắn còn không ngừng trò chuyện về chuyện ban ngày, rất hiển nhiên đắm chìm trong kích thích cùng khoái cảm khi đào bảo.
Ngày hôm nay có lẽ sẽ là thời gian bọn hắn cảm thấy hưng phấn cùng kích động nhất.
"Đường ca, ngươi lái cả một xe đầy hàng như vậy sao? Đào được bao nhiêu đồ vật?"
Sau khi đi vào huyện thành.
Lạc Phong đi gặp mặt Lạc Vân và những người trong thôn.
Dù sao cũng là tách ra đào.
Trong buồng xe của bọn họ cũng có to to nhỏ nhỏ rất nhiều đồ chơi.
"Ha ha, không có nhiều, cũng chỉ khoảng chừng một xe!"
Lạc Phong cười thần bí.
"Phong ca, có trông thấy được không, ta đào được! Đồ sứ Thanh triều! Giá trị mấy chục vạn đây!"
Đột nhiên có một cái thanh niên mười lăm mười sáu tuổi tên là Cương Tử đi tới, cầm một cái bình màu trắng, đưa ra khoe chiến tích với Lạc Phong.
"Ha ha ha, hôm nay các ngươi kiếm không ít nha!"
Lạc Phong nhìn thu hoạch của bọn họ hôm nay, vậy địa phương mình chỉ cho bọn hắn, sợ là đã đào hết rồi.
Đợi ngày mai mình đào hết đồ giá trị cao ở xưởng sắt thép xong.
Những vật còn xót lại liền ném cho đám người trong thôn chậm rãi đào.
"Ồ! Đường ca, trong xe của ngươi là cái gì vậy? Làm sao tất cả đều là cục sắt rách rưới?"
"Không đúng. . . . . Những thứ này không phải là súng ống sao?"
Lạc Vân lập tức kích động.
Hô to lên.
Mười mấy thôn dân cũng vây lại.
"Ta thao!"
"Đây không phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền