ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dị Năng Giáo Sư

Chương 1006. Đã lên cân rồi (2)

Chương 1006 : Đã lên cân rồi (2)

Khí tức càng thêm lạnh băng phát ra từ trên người Hạ Mạt, mà loại thái độ không thèm chú ý đến của nàng khiến Đường cục trưởng càng thêm bất mãn. Hắn ta lập tức phẫn nộ hô lên:

"Người đâu, tới đuổi nàng ra cho ta!"

Hiện tại chung quanh có không ít cảnh sát xem náo nhiệt, nhưng nghe nói như thế lại không một bóng người động đậy. Nói đùa gì vậy, đuổi Hạ Mạt ra ngoài?

Thấy mọi người không có động tĩnh, Đường cục trưởng càng thêm căm tức:

"Đều nhìn cái gì? Ta kêu các ngươi ra tay! Trương Long, chính là ngươi, ngươi dẫn theo hai người yêu cầu nàng giao súng ra, sau đó rời khỏi đây!"

Trương Long lập tức buồn bực. Nói đùa gì vậy, hắn ta không muốn bị Hạ Mạt đánh một trận đâu. Lại nói hắn ta cũng không muốn đuổi Hạ Mạt đi.

"Đường cục, cái này... Trương Long ngơ ngác ở đó. Hắn ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện này. Có điều cục trưởng còn đang ở đây, hắn ta cũng phải nghĩ biện pháp qua loa một chút mới được.

Lộc cộc!

Đúng lúc này, tiếng giày nặng nề giẫm trên đất vang lên, hơi thở lạnh như băng trên đường như càng đậm hơn. Mỗi người đều mơ hồ cảm thấy bầu không khí không thích hợp, mà bọn hắn cũng đều không tự chủ được mà nhìn về phía Hạ Mạt. Chỉ thấy Hạ Mạt đang cất bước nặng nề đi về phía Đường cục trưởng.

"

Coi như ngươi tự giác, biết mình cần cút ra khỏi cục cảnh sát...

" Thấy Hạ Mạt đang đi về phía bản thân mình, vị Đường cục trưởng này không khỏi cười lạnh. Hắn ta cho rằng rốt cục Hạ Mạt cũng muốn tự mình rời đi.

Thương cảm cho vị Đường cục trưởng này còn chưa dứt lời đã đột nhiên cảm thấy một hồi đau đớn truyền đến từ bụng, mà cả người hắn ta cũng bay lên.

Mà chung quanh, mỗi người đều có thể thấy rõ ràng, Hạ Mạt đột nhiên đá một đá đạp bay vị Đường cục trưởng này.

"

Ách!

" Đường cục trưởng phát ra một tiếng hừ đau đớn giữa không trung, sau đó nặng nề ngã trên mặt đất, còn là đầu tiếp đất trước tiên. Hắn ta chỉ cảm thấy gáy đau nhức, sau đó, Đường cục trưởng lại cảm thấy choáng váng.

"

Đưa tới bệnh viện đi!" Đường cục trưởng mơ hồ nghe được giọng nói lạnh như băng này. Sau đó hắn ta lại nghe được tiếng giày cao gót đạp lên mặt đất dần đi xa, lại sau đó nữa hắn ta mơ hồ cảm thấy mình bị người khiêng lên, sau cùng, hắn ta hoàn toàn hôn mê.

Trước khi hôn mê, rốt cuộc vị Đường cục trưởng mới tới này cũng rõ ràng một việc, trong cục cảnh sát này, lời hắn ta nói còn không có hiệu lực bằng Hạ Mạt.

Khi Hạ Mạt dùng phương thức đơn giản tuyên bố bản thân mình đã trở về, Hạ Chí vừa trở về cũng đã rời khỏi thành phố Thanh Cảng. Lúc này hắn đang ở trong một viện ở thủ đô.

Vẫn là viện kia, mà trong viện, vẫn là Đát Kỷ tuyệt thế vô song kia. Lúc này Đát Kỷ đang vừa đánh đàn vừa hát, mà nàng vẫn đang hát khúc £ Tiên Hạc cô nương}.

Ở Thiên Cung xa xôi.

Có một cô nương xinh đẹp.

Nàng cưỡi tiên hạc mỹ lệ.

Bay lượn chung quanh.

Tiên Hạc cô nương xinh đẹp kia.

Lưu lãng tứ xứ trên Thiên Cung.

Nàng bay qua sông núi.

Nàng bay qua biển rộng.

Nàng bay qua thảo nguyên mịt mờ.

Nàng bay qua sa mạc cát vàng.

Nàng.

Xuyên việt mất khống chế.

Chỉ vì tìm được tình lang của nàng...

Hát đến đây, tiếng đàn đột nhiên ngừng lại, tiếng ca mềm nhẹ động lòng người cũng đồng thời ngừng lại. Đát Kỷ đứng thẳng tư thái tuyệt diệu, chậm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip