ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dị Năng Giáo Sư

Chương 102. Đánh người (2)

Chương 102 : Đánh người (2)

Rốt cuộc hai tên côn đồ cũng rời khỏi, Vương Tử Quốc nằm trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, lúc này hắn ta có chút không tỉnh táo lắm, thân thể đau nhức vô cùng. Có mấy người đi lướt qua từ bên cạnh Vương Tử Quốc, nhưng đều vội vã rời đi, hiển nhiên là sợ dính phải phiền toái gì.

Không biết qua bao lâu, Vương Tử Quốc lại nghe được tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến, lần này, tiếng bước chân ngừng lại bên cạnh hắn ta.

Vương Tử Quốc mở mắt ra, miễn cưỡng chuyển đầu, sắc trời hơi muộn, tia sáng trong ngõ nhỏ bắt đầu hơi u tối, nhưng Vương Tử Quốc vẫn có thể nhìn thấy rõ dáng dấp của người tới.

"Hạ… Hạ lão sư..."

Đột nhiên trong lòng Vương Tử Quốc dâng lên cảm giác nói không ra lời, lúc trước hắn ta rất thống hận Hạ Chí, nhưng bây giờ, khi hắn ta thấy Hạ Chí thì, lại có cảm giác thân thiết khó có thể nói nên lời.

Hạ Chí lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhìn Vương Tử Quốc mình đầy thương tích, không nói gì, thoạt nhìn ánh mắt vẫn có chút lạnh nhạt như cũ.

Nhưng lần này, Vương Tử Quốc không nhìn thấy khinh thường từ trong mắt Hạ Chí, cũng không thấy trào phúng.

"Hạ… Hạ lão sư, ta… ta không phải người nhu nhược..."

Vương Tử Quốc có chút tốn sức chống tay ngồi dậy,

"Ta… chỉ là ta đánh không lại bọn hắn..."

Giờ khắc này, Vương Tử Quốc kinh ngạc phát hiện, thực ra hắn ta rất hy vọng được vị lão sư này tán thành, hắn ta cần Hạ Chí biết, biết hắn ta cũng không phải người nhu nhược. Chí ít hắn ta đã từng phản kháng, mặc dù kết cục rất thảm, nhưng đó không phải vấn đề dũng khí, chỉ là năng lực của hắn ta có vấn đề.

"Đứng lên đi."

Rốt cục Hạ Chí cũng mở miệng, giọng điệu bình thản.

Vương Tử Quốc thử đứng dậy, lại đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng Hạ Chí cũng không định giúp hắn ta, vẫn chỉ lẳng lặng nhìn như vậy.

Vương Tử Quốc liên tục thử vài lần, rốt cục cũng có thể cắn răng đứng lên, khắp nơi trên người vẫn truyền tới cảm giác đau đớn như cũ, nhưng Vương Tử Quốc lại cắn răng nhịn xuống.

"Có thể đi bộ không?"

Lúc này Hạ Chí mở miệng lần nữa hỏi.

"Có thể!" Vương Tử Quốc cắn răng trả lời.

"Vậy đi thôi."

Hạ Chí lạnh nhạt phun ra mấy chữ, sau đó xoay người rời đi.

Vương Tử Quốc ngẩn ngơ, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng đau đớn, khập khễnh đuổi theo, hắn ta cũng không biết Hạ Chí muốn đi đâu, nhưng lúc này, chẳng biết tại sao, bản năng khiến hắn ta lựa chọn tin tưởng Hạ Chí.

Tốc độ đi bộ của Hạ Chí cũng không nhanh, nhưng dù vậy, Vương Tử Quốc vẫn phải gian nan cực kỳ mới có thể đuổi kịp. Mặc dù toàn thân đều đau nhức, chân cũng đau, nhưng lúc này Vương Tử Quốc lại dám cắn răng chịu đựng, nỗ lực theo bước chân Hạ Chí.

Sắc trời càng ngày càng mờ, đèn đường càng ngày càng sáng, không biết qua bao lâu, rốt cục Vương Tử Quốc cũng thấy Hạ Chí ngừng lại, phía trước là một tửu điếm xa hoa đèn đuốc sáng choang.

Bước nhanh vài bước, rốt cục Vương Tử Quốc cũng đi tới bên cạnh Hạ Chí, sau đó, rốt cục hắn ta cũng không nhịn được hỏi:

"Hạ lão sư, chúng ta tới đây làm gì?"

"Đánh người." Hạ Chí lạnh nhạt phun ra hai chữ, sau đó bắt đầu đi về phía cửa chính tửu điếm.

Đánh người?

Trong lúc nhất thời, Vương Tử Quốc có chút không kịp phản ứng, đánh ai?

"Này… đứng lại, đại thọ của Tứ gia, người không phận sự không thể tùy tiện..."

Cửa tửu điếm có hai người trông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip