Chương 107 : Nhất định là ngươi nghĩ sai lệch (1)
"Phượng Hoàng là Phượng Hoàng, ta là ta."
Giọng nói của mỹ nữ đồ da cũng rất lạnh lẽo, thậm chí còn lạnh lẽo hơn cả giọng nói của Hạ Chí,
"Không nên đánh đồng ta với nàng, huống chi, nàng có chuyện gì cũng sẽ không nói cho ta!"
"Giữa ngươi và Phượng Hoàng có bất đồng gì đều không liên quan tới ta, đừng tới tìm ta!"
Hạ Chí lạnh lùng nói:
"Ta không có hứng thú bị cuốn vào mấy chuyện hư hỏng của các ngươi!"
"Ngươi suy nghĩ nhiều, ta tới nơi này không phải là vì ngươi."
Giọng nói của mỹ nữ đồ da lại càng lạnh lùng hơn.
"Ngươi muốn nói, đêm nay ngươi âm thầm theo ta chỉ là vừa lúc đi cùng một đường với ta sao?"
Trong giọng điệu hờ hững của Hạ Chí có trào phúng rõ ràng.
"Ta tới nơi này không phải tìm ngươi, nhưng ta rất ngạc nhiên, loại người như ngươi sao lại nảy sinh suy nghĩ muốn làm lão sư?"
Trong giọng nói lạnh lùng của mỹ nữ đồ da cũng nhiều thêm một chút trào phúng,
"Ngươi muốn dùng phương thức này để hoài niệm thủ lĩnh sao? Nhưng ngươi cảm thấy, ngươi làm như vậy có thể thay đổi tất cả mọi chuyện đã phát sinh sao?"
"Câm miệng!" Hạ Chí quát lạnh một tiếng,
"Chuyện của ta không tới phiên ngươi quản!"
"Bắt đầu từ năm năm trước, ta đã không muốn quản ngươi!"
Trong con ngươi lạnh như băng của mỹ nữ đồ da dường như còn có chút thất vọng mơ hồ,
"Lần kế nhìn thấy ta, ta hy vọng ngươi coi như không nhận ra ta!"
Nói xong câu đó, mỹ nữ đồ da đột nhiên biến mất, mà Hạ Chí rất nhanh cũng xác định được, nàng đã rời khỏi.
"Ngươi vẫn không hiểu rõ ta như cũ."
Hạ Chí nhẹ nhàng phun ra một câu, vẻ lạnh lùng trên mặt đã biến mất, mà một giây sau, Hạ Chí cũng đột nhiên biến mất tại chỗ.
Lúc này Thu Đồng vừa lái Maserati rời khỏi tiệm cơm Tây, một bữa cơm với Hàn Tiếu này ngược lại nàng có thể ăn thật vui vẻ, tuy Hàn Tiếu thường xuyên nhắc tới Hạ Chí, khiến Thu Đồng có chút phiền muộn, nhưng nói tóm lại, Hàn Tiếu vẫn mang tới cho Thu Đồng cảm giác giống hệt năm đó, vẫn là người bạn đáng để nàng tín nhiệm.
Vốn định đưa Hàn Tiếu về nhà, nhưng Hàn Tiếu cứ nằng nặc muốn tự mình đi tàu điện ngầm, Thu Đồng cũng không cưỡng cầu, tự mình lái xe quay về trường trung học phổ thông Minh Nhật. Mặc dù ngày mai trường học không mở cửa, nhưng hiện tại Thu Đồng vốn không muốn về nhà, đối với nàng, ký túc xá trường trung học phổ thông Minh Nhật lại càng giống nhà chân chính của nàng hơn.
Trên đường hơi tắc, khi Thu Đồng lái xe trở lại cổng lớn trường trung học phổ thông Minh Nhật, xấp xỉ tám giờ, cổng trường đã bị đóng, Thu Đồng nhấn còi, sau đó, đột nhiên phía trước xuất hiện một bóng người, dọa Thu Đồng sợ hết hồn.
Một giây sau, Thu Đồng lập tức cảm thấy giận không chỗ phát tiết, trực tiếp mắng lên:
"Này, ngươi có bệnh sao? Ngươi không sợ bị xe đụng?"
Người đột nhiên xuất hiện ngay phía trước xe nàng chính là Hạ Chí, hắn cười xán lạn với Thu Đồng, sau đó trả lời: "Không sợ."
Thu Đồng lập tức có xung động muốn nhấn ga đụng bay hắn, nhưng xung động thì xung động, nàng không thể thực sự tông hắn.
"Đang đêm đang hôm, ngươi ở nơi này làm gì?"
Thu Đồng tức giận hỏi, lúc trước nàng vốn không thấy Hạ Chí, tên hỗn đản này như con quỷ đột nhiên xông ra.
"Đồng Đồng, chuyện này phải trách ngươi."
Hạ Chí vẫn đứng ở đầu xe như trước, một bộ buồn khổ, "Ai bảo ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền