ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dị Năng Giáo Sư

Chương 1082. Ta quen rồi (2)

Chương 1082 : Ta quen rồi (2)

Rất hiển nhiên, Hạ Mạt đang chờ Hạ Chí, bởi vì Hạ Chí đã từng nói đêm nay hắn sẽ đến. Thế nhưng đã qua nửa đêm Hạ Chí còn chưa đến.

Hạ Mạt vẫn đang bày ra dáng vẻ lạnh như băng, không thể nhìn thấu rốt cuộc nàng đang vui vẻ hay đang khó chịu. Thời gian chậm rãi trôi qua, bất tri bất giác đã gần tới lúc trời sáng, nhưng Hạ Chí vẫn chưa xuất hiện.

Trời bắt đầu sáng lên, cuối cùng tia nắng ban mai cũng xuyên qua cửa sổ chiếu vào vương cung, mà Hạ Mạt thì khẽ hé đôi môi anh đào, phun ra hai chữ: "Lừa đảo."

"Ai lừa đảo?"

Lại đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền vào trong tai Hạ Mạt:

"Nói cho ta biết, ta đi đánh hắn"

Theo giọng nói này, Hạ Chí xuất hiện bên cạnh sofa, sau đó trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Hạ Mạt.

Thế nhưng gần như đồng thời, Hạ Mạt cũng biến mất.

"Đến đi, tặng cho ngươi một đóa bách hợp xinh đẹp."

Hạ Chí lại không thèm để ý, chỉ như làm ảo thuật lấy ra một cành hoa bách hợp, ừm, hoa bách hợp rất đặc biệt.

Hoa bách hợp thông thường đều có màu trắng thuần hoặc màu phấn hồng, cho dù còn có màu hoa bách hợp khác, nhưng chắc chắn chưa từng có người nào nhìn thấy loại bách hợp trên tay Hạ Chí.

Đây là một đóa hoa bách hợp màu đen, toàn thân đen kịt, mơ hồ có thể thấy tia sáng kỳ dị đang lưu chuyển phía trên hoa bách hợp, mà điều này cũng khiến đóa hoa bách hợp màu đen có vẻ hết sức mỹ lệ.

Đen đến tận cùng, đen đến tỉnh thuần, đen đến có loại tươi đẹp rất khác, có thể đây là đóa hoa bách hợp xinh đẹp nhất trên thế giới.

Hạ Mạt mới vừa biến mất lại đột nhiên xuất hiện, nàng vẫn đang ở vị trí cũ, vẫn đang ngồi trên sofa. Nàng vươn cánh tay ngọc trong suốt cầm đóa hoa bách hợp kia tới.

Nàng nhìn chằm chằm đóa hoa bách hợp màu đen một hồi, sau đó lại đưa hoa bách hợp tới bên miệng, há miệng cắn một cánh hoa.

"Từ từ ăn"

Hạ Chí cười xán lạn với Hạ Mạt, tiện tay cầm lấy điểm tâm trên bàn:

"Ừm, ta cũng hơi đói, cứ ăn một chút đã."

Hạ Chí ăn rất nhanh, không bao lâu, điểm tâm và hoa quả trên bàn đều đã bị hắn quét sạch. Ngược lại lần này Hạ Mạt ăn rất chậm, nhưng mặc dù như thế, hai người gần như đã ăn xong thứ mình muốn ăn cùng một lúc.

"Ăn ngon không?"

Hạ Chí nhìn Hạ Mạt, rất rất nghiêm túc hỏi.

"Ngươi dùng bao nhiêu thời gian mới làm được?"

Hạ Mạt nhìn Hạ Chí, mở miệng hỏi.

"Ừm, không bao lâu."

Hạ Chí thuận miệng qua loa lấy lệ một câu.

"Bao lâu?" Hạ Mạt trừng Hạ Chí, tiếp tục truy hỏi.

"Hẳn là một hai năm"

Hạ Chí cười nhạt một tiếng:

"Thời gian rất ngắn"

"Đêm nay dẫn ta đi"

Hạ Mạt có chút không vui lắm.

"Ừm, không được"

Hạ Chí vẫn cự tuyệt rất dứt khoát.

"Vì sao không được?"

Thoạt nhìn, tuy lần này Hạ Mạt vẫn tức giận nhưng nàng không trốn đi.

"Ta đã quen rồi, ngươi không quen."

Giọng điệu của Hạ Chí rất bình tĩnh.

"Ta có thể quen!"

Hạ Mạt hơi tức giận la lên.

Hạ Chí nhìn Hạ Mạt khoảng chừng một phút đồng hồ không nói gì, ánh mắt hơi kỳ lạ.

Nhẹ nhàng thở hắt ra, Hạ Chí cười xán lạn:

"Đã lâu không gặp, đến, để cho ta ôm một cái."

Đưa hai tay ra, Hạ Chí nhẹ nhàng ôm Hạ Mạt vào ngực, sau đó hắn thở dài: "Ta biết ngươi có thể quen, nhưng ta không muốn để ngươi quen, có một số việc chỉ cần một mình ta quen là được.

Sau

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip