Chương 1087 : Hơi muốn ăn thịt (1)
"Đồng Đồng, bọn hắn muốn lừa ta, cho nên ta thuận thế lừa gạt bọn hắn một chút"
Hạ Chí cười hì hì nói:
"Ngươi không cảm thấy chơi như vậy rất vui sao?"
"Buồn chán!" Thu Đồng hừ nhẹ một tiếng:
"Ngươi không thể làm chuyện gì khác có ý nghĩa hơn sao?"
"Đồng Đồng, ta cũng rất muốn làm chuyện khác, nhưng ngươi không để ta làm."
Hạ Chí có vẻ rất vô tội.
"Ta làm việc, mặc kệ ngươi."
Mặt Thu Đồng ửng đỏ. Tên lưu manh này lại đang nghĩ tới chuyện hư hỏng kia!
Thu Đồng nói là phải làm việc, nhưng trên thực tế, nàng lại cảm thấy tâm thần không yên. Vì vậy, không được vài phút, cuối cùng nàng đã không nhịn nổi mà ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Chí, lại phát hiện Hạ Chí cũng đang nhìn nàng.
"Này, ta hỏi ngươi, sao tên lừa đảo kia biết số điện thoại di động của ngươi?"
Thu Đồng có chút khó hiểu:
"Cho dù ngươi công khai số điện thoại, nhưng chẳng lẽ ngươi không thể cài đặt không nhận cuộc gọi từ người lạ sao?"
"Đồng Đồng, ta cảm thấy để người nào cũng có thể gọi điện thoại tìm được ta là chuyện tốt, như vậy sẽ có thêm rất nhiều thú vui"
Hạ Chí không chút hoang mang nói.
"Ta thấy ngươi đang rảnh rỗi đến phát chán!"
Thu Đồng xem như đã hiểu rõ, tám phần mười là gia hỏa này đã công bố số điện thoại di động với mọi người thật.
"Đồng Đồng, ta tương đối rảnh rỗi, thế nhưng ta không nhàm chán."
Hạ Chí nói rất chân thành.
"Buổi tối ngươi muốn ăn cái gì?"
Đột nhiên Thu Đồng chuyển sang chủ đề khác.
"Đồng Đồng, ta muốn ăn..."
Hạ Chí mới vừa nói đến đây đã bị Thu Đồng ngắt lời.
"Quên đi, ngươi đừng nói, chắc chắn tên lưu manh ngươi sẽ chẳng thể nói được lời gì hay ho!"
Thu Đồng có dự cảm, Hạ Chí lại sắp nói ra mấy món gì mà rau trộn Đồng Đồng rồi thịt kho tàu Đồng Đồng...
"Đồng Đồng, thật ra ta chỉ muốn ăn thịt mà thôi."
Vẻ mặt Hạ Chí tràn đầy vô tội.
Thu Đồng trừng Hạ Chí:
"Vậy buổi tối ta sẽ nấu thịt kho tàu cho ngươi!"
"Thật ra thịt kho tàu cũng không tệ... Chờ đã!"
Đột nhiên Hạ Chí ngồi bật dậy từ trên ghế sofa, dáng vẻ có chút căng thẳng:
"Honey, ngươi muốn tự mình nấu thịt kho tàu cho ta sao?"
"Làm gì vậy? Không được à? Lẽ nào ta không thể tự nấu cơm sao?"
Thu Đồng trợn mắt liếc Hạ Chí.
"Không phải, honey, ta cảm thấy thật ra nấu cơm là việc rất cực khổ, thân là bạn gái hiện tại và lão bà tương lai của ta, ngươi không cần làm chuyện như vậy."
Hạ Chí nói rất chân thành.
"Đợi lát nữa tới siêu thị mua thức ăn với ta!"
Thu Đồng hừ nhẹ một tiếng, không phải gia hỏa này đang ghét bỏ nàng rau xào chẳng ngon sao?
Trong lòng Thu Đồng ít nhiều gì cũng có chút buồn bực, nàng cảm thấy tài nấu nướng của mình cũng không tôi lắm, nhưng mấy tháng trước, nàng tình cờ nấu ăn một lần lại có thể khiến cả hai cha con Hạ Chí và Charlotte đều ghét bỏ nàng nấu nướng chẳng ngon!
Nhưng Thu Đồng cảm thấy, ngày sau kiểu gì nàng cũng phải nấu cơm, cũng không thể ăn ngoài mỗi ngày được, đúng không?
Về phần để Hạ Chí nấu cơm, nàng luôn cảm thấy không tốt lắm, tuy tài nấu nướng của hắn cũng không tôi.
Nói chung, Thu Đồng cảm thấy mình nên bắt đầu tập lại tài nấu nướng một chút, dù sao thì ngày sau bọn họ cũng chuyển lên núi ở, mấy thứ như cơm nước vẫn phải tự nấu thì tốt hơn. Dù sao nàng cũng không định mời bảo mẫu, bởi có bảo mẫu ở bên, sao bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền