Chương 1089 : Bốn món mặn một món canh (1)
"Không được hỏi!"
Thu Đồng trừng Hạ Chí, sau đó lại định mở lọ Lao Gan Ma ra, nhưng sức lực của nàng thật không dám khen tặng, vặn vẹo vài cái vẫn không thể xoay mở. Thế là nàng lại đưa nó qua cho Hạ Chí:
"Này, ngươi mở đi!"
"Đồng Đồng, không bằng chúng ta ra ngoài ăn đi"
Hạ Chí nhận lấy lọ Lao Gan Ma, tiện tay xoay mở, đồng thời mở miệng nói.
"Muốn đi tự ngươi đi!"
Thu Đồng tỏ vẻ giận dỗi. Đương nhiên, thoạt nhìn nàng càng giống như đang tự hờn dỗi bản thân hơn.
Thế là vừa dứt lời, Thu Đồng lại dùng đũa nhích một ít Lao Gan Ma ra, đưa vào miệng. Xem ra nàng định dùng Lao Gan Ma trộn cơm ăn thật.
"Khu khụ.." Đột nhiên Thu Đồng ho sặc sụa, có lẽ là vì lọ Lao Gan Ma này có vị siêu cay, trong lúc nhất thời nàng không kịp thích ứng nên mới bị sặc.
Đáng thương cho khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp kia, chỉ chớp mắt đã bị sặc đến đỏ bừng, ho khan mãi không thể ngừng lại.
Cũng may vào đúng lúc này, không biết Hạ Chí lấy được chai nước suối từ đâu ra đưa tới.
"Đồng Đồng, uống nước đi."
Hạ Chí mở chai nước ra đưa cho Thu Đồng.
Thu Đồng ừng ực uống cạn nửa chai, sau đó mới miễn cưỡng ngừng ho khan. Nàng tiện tay đặt nửa chai nước suối còn lại trên bàn, khuôn mặt vẫn đang đỏ ửng, hiển nhiên nàng còn chưa khôi phục hoàn toàn.
"Ưm, đây có thể tính là bốn món mặn một món canh tiêu chuẩn"
Hạ Chí lẩm bẩm, coi bốn cái chai như bốn món ăn mặn, còn nửa chai nước suối có thể miễn cưỡng tính là canh.
Thu Đồng không nói gì, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, thoạt nhìn nàng còn đang tức giận, nhưng cuối cùng cũng không biết nàng đang tức giận chính mình hay đang giận Hạ Chí.
"Đồng Đồng, ta vẫn nên tới phòng bếp xào hai món ăn thì hơn."
Cuối cùng Hạ Chí đứng lên.
"Không cần đâu, mấy món này cũng không phải không thể ăn!"
Cuối cùng Thu Đồng mở miệng, nàng lại cầm đũa lên, cũng không dám ăn Lao Gan Ma nữa mà bắt đầu có ý đồ với nước tương đậu.
Tương đậu này cũng không cay, thế là Thu Đồng thật sự nhích một ít ra trộn lẫn trong cơm, ăn một miếng nhỏ, sau đó nàng hơi cau mày, hiển nhiên món này cũng chẳng hợp khẩu vị của nàng.
"Honey, chờ ta năm phút đồng hồ, ta có thể xào xong đồ ăn"
Hạ Chí vừa nói vừa đi về phía phòng bếp.
"Này, ta đã kêu ngươi đừng đi rồi!"
Thu Đồng hơi nóng nảy, nhưng nàng nói quá muộn, Hạ Chí đã mở cửa phòng bếp ra.
Đi vào vừa nhìn, Hạ Chí hơi ngây người, sau đó lẩm bẩm:
"Cảm giác như bếp nhà chúng ta bị trộm đột nhập."
Trong phòng bếp rất lộn xộn, đồ gia vị còn có một số đồ ăn rơi lả tả khắp nơi, nồi dùng để xào rau đen thùi lùi, hơn nữa còn đang nằm thẳng dưới đất.
Vùi thịt cháy truyền đến từ trong thùng rác bên cạnh, Hạ Chí không khỏi cảm khái:
"Thì ra kiệt tác của Đồng Đồng đều đã nằm trong sọt rác rồi."
"Này, lúc đầu ta nấu không kém tới mức ấy!"
Giọng nói có chút không phục của Thu Đồng truyền đến từ cửa phòng bếp:
"Lần đầu tiên ta làm thịt kho tàu rất đẹp mắt, chỉ hơi mặn một chút!"
"Cho nên Đồng Đồng ngươi đổ sạch nồi thịt kho tàu kia, chuẩn bị nấu một nồi ngon hơn sao?"
Trên mặt Hạ Chí hiện lên chút kỳ quái.
"Này, lần đầu ta chỉ đổ hơi nhiều xì dầu với muối thôi, đương nhiên ta cảm thấy lần thứ hai ta có thể nấu ngon hơn!"
Thu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền