Chương 71 : Ta tìm việc cho ngươi (1)
Tên khất cái này nằm thẳng dưới đất, tóc rất dài, không biết bao nhiêu năm rồi chưa cắt, cũng không biết đã bao nhiêu ngày chưa gội, hàng râu quai nón thật dày kia gần như phủ kín cả khuôn mặt hắn ta, khiến người vốn không cách nào nhìn rõ dáng dấp chân chính của hắn ta, cũng không cách nào đoán được tuổi tác chính xác của hắn ta, điều duy nhất có thể xác định chỉ sợ là giới tính của hắn ta.
Không hề nghi ngờ, đây là một nam nhân, hiện tại khí trời ở thành phố Thanh Cảng vẫn tương đối nóng, mà nam nhân này lại mặc bộ đồ rằn ri hơi dày. Thoạt nhìn bộ đồ rằn ri rất cũ kĩ, hẳn hắn ta đã mặc từ rất lâu rồi, nhưng so sánh với mái tóc bộ râu dơ bẩn của hắn ta, bộ quần áo này tuy cũ nát, nhưng lại khá sạch sẽ.
Hạ Chí cứ nhìn chằm chằm tên khất cái kia như vậy, lẳng lặng nhìn chừng một phút đồng hồ, sau đó hắn mới mở miệng thản nhiên nói:
"Không cần giả bộ ngủ."
Trong hàng râu quai nón rậm rạp và mái tóc tán loạn, đột nhiên xuất hiện hai cái động nho nhỏ, chính là cặp mắt của tên khất cái này. Con ngươi trong mắt tên khất cái có chút vẩn đục, nhưng trong vẩn đục lại cất giấu một tia sáng kỳ dị.
Tên khất cái nhìn Hạ Chí, một tia sáng trong mắt rất nhanh đã ảm đạm xuống, dường như hơi thất vọng.
"Rất thất vọng sao?"
Giọng điệu của Hạ Chí rất bình thản,
"Nàng chưa tới."
Tên khất cái lại nhắm hai mắt lại, dường như cái gì cũng không quan tâm.
"Nàng mãi mãi cũng sẽ không tới."
Hạ Chí tiếp tục nói, mà mặc dù giọng nói của hắn rất bình tĩnh, nhưng lại khó có thể che giấu một tia thương cảm trong đó.
Tên khất cái bỗng mở mắt, nhãn cầu đục ngầu kia đột nhiên trở nên sáng chói.
"Nàng bị sao vậy?"
Tên khất cái mở miệng, giọng nói rất khàn, còn có mấy phần tang thương.
"Nàng đã mất."
Hạ Chí chậm rãi phun ra bốn chữ, thương cảm trong giọng nói càng thêm rõ ràng.
Tên khất cái bỗng từ dưới đất ngồi dậy, hai tay hắn ta chống mặt đất, mười ngón tay hiện ra rõ ràng, giống như vuốt thép, không, đó chính là vuốt thép, vậy mà hai tay của hắn ta đều là chi giả do kim loại đúc thành!
Mười vuốt thép cắm vào mặt đất, thân thể tên khất cái khẽ run lên, sau đó, đột nhiên hắn ta ngẩng đầu căm tức nhìn Hạ Chí, dùng giọng nói khàn khàn gầm nhẹ:
"Vì sao ngươi không bảo vệ tốt cho nàng?"
"Ngươi có tư cách gì chất vấn ta?"
Giọng nói của Hạ Chí chợt trở nên lạnh lẽo,
"Ngươi ngay cả dũng khí bảo vệ nàng cũng không có, ngươi chỉ có thể trốn ở chỗ này làm ăn mày, bởi vì ngươi chỉ là một người nhu nhược!"
"Ta không phải người nhu nhược!"
Tên khất cái rống lên với Hạ Chí,
"Ta chỉ không có năng lực kia, nhưng ngươi có!"
"Câm miệng!" Đột nhiên Hạ Chí quát lạnh một tiếng, trên người chợt tản mát ra sát khí mãnh liệt.
"Ta hiểu." Đột nhiên giọng nói của tên khất cái trở nên trầm thấp hơn,
"Thật ra, ngươi càng khó chịu hơn cả ta."
Sát khí trên người Hạ Chí chậm rãi thu lại, hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó nhìn tên khất cái.
"Tòa thành thị này còn có chuyện gì đáng để ngươi nhớ nhung sao?"
Tên khất cái mở miệng hỏi.
"Ở đây có người nàng để ý nhất."
Giọng nói của Hạ Chí đã khôi phục bình tĩnh, hiển nhiên từ lâu hắn đã có thể khống chế tâm tình của mình,
"Ta cần ngươi làm một việc."
"Có tin
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền