Chương 97 : Ngươi là tên mập mạp chết bầm (1)
"Bàn tổng..."
"Hạ lão sư, vị này chính là chúng ta..."
Cao Nhân và Lão Thất gần như cùng lúc mở miệng, chẳng qua, Cao Nhân thì nói chuyện với tên mập mạp đầu trọc, mà Lão Thất lại nói chuyện với Hạ Chí, hiển nhiên Cao Nhân muốn giải thích với tên mập mạp một chút, mà Lão Thất lại chuẩn bị giới thiệu mập mạp với Hạ Chí. Hắn ta hy vọng Hạ Chí có thể nói năng khách khí một chút. Trên thực tế, nếu không phải sáng hôm ấy mấy người Lão Thất đã từng chịu thiệt thòi, bọn hắn sớm đã trực tiếp mắng lên, thậm chí là lao vào đánh nhau.
Mập mạp đầu trọc khoát tay, Cao Nhân và Lão Thất đồng thời câm miệng, không thể không nói, thời khắc này mập mạp đầu trọc rất có khí thế và phong phạm của lão đại, chỉ cần tùy ý làm ra một thủ thế là có thể khiến người khác câm miệng.
"Ta vẫn cảm thấy mập là một loại phúc khí, cho nên khi còn bé, ta cũng không ngại người khác gọi ta là bàn tử. Trên thực tế, ta thích người khác gọi ta là bàn tử. Nhưng từ khi ta mười tám tuổi, đã không còn người nào gọi ta là bàn tử nữa, có người gọi ta là Bàn ca, cũng có người gọi ta là Bàn gia, cũng có người gọi ta là Bàn tổng."
Mập mạp đầu trọc nhìn Hạ Chí, trong giọng nói hờ hững lại có thêm một loại khí thế cao cao tại thượng. Hắn ta nói đến đây còn dừng lại một chút, dường như muốn tạo bầu không khí, sau đó, hắn ta mới tiếp tục mở miệng, "Thế nhưng..."
Thế nhưng, hắn ta mới vừa nói hai chữ này, lại đột nhiên bị ngắt lời.
"Thế nhưng ngươi là tử bàn tử (mập mạp chết bầm)."
Hạ Chí hơi không kiên nhẫn ngắt lời bàn tử,
"Ngươi muốn nói thế nhưng không có ai gọi ngươi là bàn tử sao? Ngươi muốn nói đã nhiều năm như vậy, ta là người đầu tiên gọi ngươi là tử bàn tử sao? Được rồi, tử bàn tử, chớ bày ra uy phong không đáng một đồng của ngươi trước mặt ta, hiện tại ta còn bận hẹn hò, không rảnh nói nhảm với ngươi!"
Trong lúc sắc mặt bàn tử trở nên rất khó coi, Hạ Chí lại càng có phản ứng kinh người hơn, đột nhiên hắn vươn tay túm lấy áo bàn tử, sau đó dụng lực kéo một cái, trực tiếp kéo bàn tử tới trước mặt hắn.
"Người khác gọi ngươi là bàn tử không phải chỉ vì ngươi béo, mà còn vì ngươi họ Bàng, nhưng người khác nghĩ ngươi họ Bàng trong bàng nhiên đại vật (quái vật khổng lồ), nhưng ta biết, ngươi là Bàng trong bàng môn tả đạo!"
Giọng nói của Hạ Chí đột nhiên trở nên lạnh lẽo, nhưng giọng nói của hắn lại chỉ có bàn tử mới có thể nghe được,
"Cao Nhân bị các ngươi gài bẫy mấy ngàn vạn, chuyện này không liên quan gì tới ta, ta không có hứng thú đi truy cứu, nhưng từ hôm nay trở đi, hắn ta là lão sư của trường trung học phổ thông Minh Nhật chúng ta, nếu các ngươi còn tìm hắn ta để gây sự, ta sẽ để Bàng môn các ngươi hoàn toàn biến mất!"
"Ngươi… ngươi là ai?"
Mới vừa bắt đầu bàn tử còn phẫn nộ, nhưng lúc này, vẻ mặt hắn ta lại kinh hãi dị thường.
"Loại tiểu nhân vật như ngươi không có tư cách biết ta là ai!"
Giọng nói của Hạ Chí lạnh như băng,
"Hiện tại, cút cho ta!"
Chữ cút vừa ra, Hạ Chí đã vươn tay tới, thân thể khổng lồ của bàn tử bay thẳng ra sau vài mét, cuối cùng ngửa mặt té trên mặt đất.
Bốn phía truyền đến nhiều tiếng hô kinh ngạc, mà mấy cảnh sát cũng phát hiện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền