ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông

Chương 52. Liễu Uyển Thi

Chương 52 : Liễu Uyển Thi

Khi một người đang vô cùng tức giận thì tâm tình rất khó để bình tĩnh lại, thậm chí trong lúc đó còn có thể làm ra những chuyện không thể kiểm soát.

Tên to con lao ra từ giao lộ đột nhiên cũng rơi vào tình huống này, hắn từ từ tiến lại gần nữ hài, ánh mắt như có ngọn lửa lấp lóe có thể thiêu đốt tất cả mọi thứ.

Nhưng khi thân đao lạnh giá đặt trên vai hắn, chỉ cách cái cổ của hắn khoảng một ngón tay, cơn giận ngút trời của hắn lập tức thu lại, gương mặt nở nụ cười miễn cưỡng.

Khuôn mặt tràn đầy tức giận bỗng nhiên chuyển thành khuôn mặt tươi như hoa nở, trình độ trở mặt tuyệt đối xứng đáng mười sao.

“Tiểu tử.”

“Ngươi, con mẹ nó, ngại mình sống lâu rồi hả?”

“Dám gác đao trên cổ Trương lão đại chúng ta!”

Vài tên thủ hạ trợn tròn hết cả mắt, liên tục mắng chửi xối xả.

Trương lão đại thiếu chút nữa phun ra máu. Lão tử đây đang bị hắn gác đao vào gáy, vậy mà các người còn dám buông lời đe dọa người ta. Lỡ đâu hắn trượt tay thì đầu của lão tử đây cũng rơi như chơi đó.

“Soạt”

Quân Thường Tiếu đong đưa thanh đao Thanh Long Thế trong tay, khoảng cách giữa lưỡi đao cách cùng cổ người kia chỉ như một tờ giấy trắng.

“Thủ hạ của ngươi cũng có vẻ như không biết lễ nghĩa là gì nha.”

Lưỡi đao vụt lên ánh sáng sắc bén.

Nhìn thấy ánh sáng đó quét qua, Trương lão đại da đầu đều tê hết cả lên, run rẩy nói:

“Bằng… hữu! Đại ca! Do tại hạ không dạy dỗ tốt các huynh đệ của mình. Xin ngài đừng so đo với bọn chúng.”

Trương lão đại thẳng cổ gầm lên:

“Các ngươi đúng là một lũ có mắt không tròng.”

“Còn không mau nhận lỗi với đại ca?”

Bọn thủ hạ ý thức được lão đại đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, vội vàng đồng thanh nói:

“Đại ca, bọn em biết sai rồi.”

Quân Thường Tiếu nhàn nhạt đáp:

“Ta đếm đến ba, các ngươi không cút thì cũng không cần sống nữa.”

“1..”

Hắn vừa bắt đầu đếm, Trương lão đại đã sợ bay hồn lạc phách, nhanh chóng kéo bọn thủ hạ chạy thục mạng.

Quân Thường Tiếu lắc đầu đem thanh đao Thanh Long Thế thu lại nói:

“Bọn chúng đi rồi. Ngươi đã an toàn rồi đó.”

Nữ hài đang chốn sau lưng hơi ló đầu ra xem, xác định bọn hung thần ác bá kia đã đi xa mới khập khiễng bước ra trước mặt hắn, sau đó quỳ phịch xuống đất, trên mặt giàn giụa nước mắt cảm động nói:

“Đa tạ Quân chưởng môn đã ra tay cứu mạng.”

Quân Thường Tiếu nói:

“Ta chỉ là không nhìn được cảnh một đám nam nhân đi bắt nạt một nữ hài chân yếu tay mềm. Không cần đa lễ như vậy.”

“Hức hức, ta biết Quân chưởng môn là một người tốt mà.”

Nữ hài đứng dậy, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên cười nói.

Quan Thường Tiếu lúc này mới được chiêm ngưỡng kỹ nhan sắc của nữ hài này.

Nữ hài này tầm mười ba tuổi, lanh lợi đáng yêu, mái tóc đen hơi rối dài đến ngang ngực, đôi mắt rưng rưng. Mặc dù trên mặt dính đầy bụi nhưng không giấu được nét đẹp thanh tú.

Thật đáng yêu nha…

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Quân Thường Tiếu đối với nữ hài này.

Nữ hài cũng đang quan sát đánh giá hắn rồi khúc khích cười nói:

“Quân chưởng môn nhìn gần ‘xinh’ hẳn so với nhìn từ xa nha.”

Câu nói này có nghĩa là bổn tọa từ xa nhìn rất xấu? Mà lại nói dùng từ ‘xinh’ để miêu tả ngoại hình của ta, chẳng lẽ nhìn ta giống nữ nhân đến vậy sao?

Quân Thường Tiếu lắc đầu nói:

“Ta phải quay

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip