Chương 103 . Dung Hư cảnh tầng sáu, Phù Tang Thụ (2)
Hàn Tuyệt có trực giác.
Rất có thể Mạc Phục Cừu bị buộc tới bất đắc dĩ, nhưng Chu Phàm tuyệt đối là bản tính vốn Ma.
Những chuyện thằng nhãi này làm trong tông môn trước đó đã bị người lên án.
Hàn Tuyệt lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.
Hắn đứng lên nói:
"Đồ nhi, ra ngoài với vi sư, vi sư truyền thụ pháp thuật cho ngươi và Hắc Ngục Kê."
Nghe vậy, Tuân Trường An lập tức kinh hỉ, vội vàng đứng lên theo sau.
Trên hoang mạc vô tận, vô số châu chấu còn đang tràn ngập.
Một bóng người tiến về phía trước trong gió lốc châu chấu.
Hắn ta đi không nhanh không chậm, thật giống như tản bộ trong sân vắng. Dọc theo đường châu chấu không dám tới gần thân thể hắn ta.
Người này chính là Tô Kỳ!
Vẻ mặt Tô Kỳ tràn đầy đắc ý, thầm nói:
"Năng lực của sư phụ thật mạnh, nạn châu chấu đủ để phá hủy một vương triều cũng không dám tới gần ta."
Nhiều năm trôi qua, hắn ta lại đã trải qua rất nhiều trắc trở, nhưng luôn có thể bình an vượt qua.
Hắn ta từng thử gào to tên Hàn Tuyệt, nhưng không được đáp lại.
Sau đó hắn ta nghĩ thông suốt.
Sư phụ đang khảo nghiệm hắn ta.
Khiến hắn ta phải sống cuộc sống một người khô khan.
Dù sao sư phụ vẫn một mình bế quan quanh năm, không nói một lời.
Chỉ có đạo tâm tuyệt đối kiên trì với tịch mịch mới có thể thành tiên vấn đạo!
Sau đó, Tô Kỳ không hề gào tên Hàn Tuyệt nữa, cả người cũng được buông lỏng.
Trước đó không lâu hắn ta bị hoàng tộc Đại Tấn vương triều bắt được, nhưng hắn ta cũng không sợ, trái lại còn thích thú đấu trí đấu dũng với hoàng tộc. Kết cục cũng giống với suy đoán của hắn ta, nếu hắn ta không cách nào chiến thắng kẻ địch hoặc không thể thoát khỏi tử cục, sư phụ sẽ ra tay.
Tô Kỳ vừa nghĩ vừa đi tới.
Hắn ta vẫn đang chạy đi, mấy chục năm như một ngày, khiến hắn ta thoạt nhìn gió bụi mệt mỏi, mặt mũi tràn đầy tang thương, nhưng hai mắt hắn ta lại càng thêm sáng rỡ.
Cũng không lâu lắm.
Tô Kỳ thấy phía trước có một gốc cây già cao mười trượng, dưới tàn cây còn có bóng người.
Hắn ta lập tức tiến lên.
Phong bạo châu chấu dừng lại, bắt đầu trở về, không hề truy đuổi Tô Kỳ nữa.
'Tô Kỳ không nhận ra sự dị thường này, hắn ta bước nhanh đi tới dưới gốc cây già.
Một lão giả quần áo lam lũ ngồi tĩnh tọa dưới tàn cây, nếp nhăn trên mặt hệt như vỏ cây phía sau hắn ta vậy.
Tô Kỳ ôm quyền hỏi:
"Tiền bối, phía trước có phải là Bắc Châu?"
Lão giả cũng không mở mắt nói:
"Ừm, Bắc Châu."
Nghe vậy, Tô Kỳ bỗng có xung động muốn khóc.
Mấy chục năm!
Gần trăm năm!
Rốt cục hắn ta cũng tới mục đích!
Bắc Châu!
Hắn ta từng mơ vô số lần, mơ thấy mình đến Bắc Châu.
Hai hàng lệ nóng cuối cùng cũng không nén được mà chảy xuống.
Hắn ta lập tức xoay người quỳ xuống, quỳ lạy vòm trời sau lưng.
Ánh mắt hắn ta phảng phất như đang nói, sư phụ, ngài nhìn thấy không?
Đồ nhi không cô phụ kỳ vọng của ngài!
Lão giả mở mắt nhìn về phía hắn ta, ánh mắt cổ quái hỏi:
"Đến Bắc Châu vui vẻ như vậy sao? Ngươi cũng biết Bắc Châu là nơi nào?"
'Tô Kỳ đứng dậy chuyển hướng nhìn hắn ta, lau nước mắt trên mặt cười nói:
"Đúng là không biết, chẳng qua Ngự Yêu ma tông ở Bắc Châu đúng không?"
Lão giả không khỏi cau mày hỏi:
"Ngươi có quan hệ với Ngự Yêu ma tông?"
"Ta muốn gia nhập
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền