Chương 104: Dịch tủy thành công, khí huyết tăng vọt (3)
Hắn thấy mặt Uông Như Hải tái nhợt, thậm chí khóe mắt vẫn còn vương nước.
“Uông đại phu, ngươi làm sao thế?”
Lục Trường Sinh hỏi.
Mắt Uông Như Hải đỏ ngầu, hắn nghiến răng nghiến lợi đáp: “Đám giặc cướp chết tiệt kia đã tàn sát thôn Tiểu Hà, ta là người thôn Tiểu Hà, đó là quê nhà của ta…”
Hơn nữa, cha mẹ của Uông Như Hải vẫn còn khỏe mạnh, đang dưỡng lão ở thôn Tiểu Hà.
Đáng tiếc, khả năng lớn là họ đã chết dưới đao của sơn phỉ rồi.
Chẳng trách Uông Như Hải lại bi phẫn như vậy.
Thế nhưng Uông Như Hải chỉ là một đại phu mà thôi, hắn không thể làm gì được.
Đừng nói là Uông Như Hải, cho dù là Diệu Thủ Viên đi chăng nữa thì cũng chẳng thể làm gì khi đối mặt với đám giặc cướp như Đại Mạc Thập Tam Kỵ.
“Lục đại phu, lẽ nào thật sự không có cách gì để đối phó với Đại Mạc Thập Tam Kỵ sao?”
Uông Như Hải ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu.
“Có cách đấy.”
“Cách gì?”
“Nếu võ giả cảnh giới Thần Lực ra tay, tất nhiên sẽ tiêu diệt được Đại Mạc Thập Tam Kỵ.”
Mắt Uông Như Hải sáng lên.
Hắn không phải võ giả nên không biết mấy chữ “cảnh giới Thần Lực” đại diện cho điều gì.
Uông Như Hải còn đang suy nghĩ xem phải đi hỏi thăm võ giả cảnh giới Thần Lực ở đâu.
Lục Trường Sinh cũng không giải thích cặn kẽ.
Bây giờ, điều mà Uông Như Hải cần chính là thời gian để nguôi bớt bi thương và phẫn nộ trong lòng.
Chẳng mấy chốc đã tới hoàng hôn.
Lục Trường Sinh đi tới dược phô của sư phụ Ngô Cảnh.
Ngô Cảnh vẫn còn đang ở dược phô.
Thấy Lục Trường Sinh tới, hắn rất vui vẻ.
“Trường Sinh à, ngồi đi.”
Lục Trường Sinh ngồi xuống, hắn cười nói: “Sư phụ, cũng lâu rồi đệ tử không tới thăm ngài.”
“Ấy, lão già nát rượu như ta có gì để mà thăm, ăn được uống được chạy được, chưa chết ngay được đâu.”
“Ôi, dạo này đúng là thói đời loạn lạc. Ngoài thành thì giặc cướp hoành hành, nghe nói cả thôn Tiểu Hà cũng bị đám sơn phỉ trời đánh đó giết. Ta có vài người bạn cũ ở thôn Tiểu Hà, giờ cũng mất cả rồi…”
Ngô Cảnh lắc đầu, thở dài.
Lục Trường Sinh hàn huyên với sư phụ một lát. Ngô Cảnh thật sự rất khỏe mạnh, dù đã lớn tuổi nhưng cũng không cần lo lắng.
Sau đó, Lục Trường Sinh về Diệu Thủ Viên.
Trên đường đi, nơi nào cũng thấy dân chạy nạn đang xin ăn.
Có cả trẻ con gầy trơ xương.
Lục Trường Sinh hỏi ra mới biết, họ đều là dân chạy nạn của các làng ngoài thành, do sợ bị sơn phỉ tàn sát nên mới bất đắc dĩ vào thành tị nạn.
Nhưng ăn xin thì có thể xin được bao nhiêu đây?
Cứ tiếp tục thế này sớm muộn cũng chết đói mà thôi.
Thậm chí, số dân chạy nạn tiếp tục tăng nhanh, Nam Dương Thành sẽ cân nhắc tới việc đóng cửa thành.
Lục Trường Sinh về tới tiểu viện của mình.
Lúc này, trời cũng đã tối hẳn.
Lục Trường Sinh không đốt đèn. Trong phòng đen kịt, đưa tay không thấy được năm ngón.
“Thịch thịch thịch.”
Trong phòng, có thể nghe được tiếng tim đập không ngừng của Lục Trường Sinh.
“Vẫn không thể cảm ứng được Sinh Tử Huyền Quan.”
Lục Trường Sinh lẩm bẩm.
Khi nãy, hắn đã thử cảm ứng Sinh Tử Huyền Quan nhưng tiếc là không cảm ứng được gì, đầu óc hắn cũng trống rỗng.
Hơn nữa, tâm trạng hắn mãi cũng chưa bình tĩnh lại được.
Trong đầu hắn xuất hiện hình ảnh chết thảm của Thẩm Ưng, sau đó là đội buôn của Lưu gia với hơn một trăm thi thể.
Còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền