Chương 61: Tới chợ đêm lần nữa, việc làm ăn không thành liền trở mặt cướp luôn?
Nếu loại Tráng Huyết Đan này được bày bán rộng rãi thì liệu còn ai mua dược thiện của Diệu Thủ Viên nữa đây?
Thế nhưng liệu nó có thật sự rẻ như vậy không?
Lục Trường Sinh cảm thấy rất khó tin.
Bản thân hắn chính là dược sư, thế nên hắn biết các loại dược liệu dùng trong dược thiện quả thực đều rất đắt đỏ.
Dù chỉ tính giá vốn cũng không thể rẻ tới mức chỉ có một lượng bạc được.
Thế nên Lục Trường Sinh tới trước một quầy hàng, ném ra một lượng bạc.
“Cho ta ba viên Tráng Huyết Đan.”
Chủ quán liếc qua Lục Trường Sinh, trực tiếp đưa ba viên Tráng Huyết Đan cho hắn.
Lục Trường Sinh quan sát Tráng Huyết Đan thật cẩn thận.
Tráng Huyết Đan có màu đỏ thẫm, bên trong lẫn một ít hoa văn màu đen.
Ngửi có chút tanh, dường như là mùi máu.
Lục Trường Sinh lại vươn lưỡi nếm thử.
Hắn là dược sư, hơn nữa sau khi ngộ tính tăng lên thì đã nhớ kỹ hương vị của mỗi loại dược liệu rồi.
Chỉ cần nếm qua là hắn đã biết đại khái trong thuốc có những dược liệu gì.
Lục Trường Sinh nếm thử, lập tức nhận ra trong Tráng Huyết Đan có khoảng mười mấy vị dược liệu.
Các dược liệu này thật ra đều là những loại dược liệu thông thường.
Ngoại trừ dược liệu ra thì có vẻ đan dược còn trộn lẫn cả máu, Lục Trường Sinh nếm không ra rốt cuộc là máu gì.
Nhưng dù chỉ có mười mấy loại dược liệu kia thì giá cả ít nhất cũng phải ba bốn lượng bạc rồi.
Cứ coi như mười mấy loại dược liệu kia có thể luyện ra một lò mười viên Tráng Huyết Đan đi, vậy chi phí làm ra mỗi viên Tráng Huyết Đan đã lên tới ba bốn ngân tử.
Bán một lượng ba viên Tráng Huyết Đan vậy chẳng khác nào bán giá gốc, thế chẳng phải là làm ăn không có lãi ư?
Điều đó là không thể nào!
Dù sao thì cứ kéo dài như thế có lẽ còn có thêm phí tổn khác nữa, nếu tính kỹ thậm chí có thể lỗ nặng nữa kìa.
Dù có núi vàng núi bạc thì cũng không thể chịu nổi hao tổn như vậy được.
Điều này rõ ràng không hợp lý.
“Người bán Tráng Huyết Đan không phải vì kiếm tiền, ngược lại còn lỗ vốn, chắc hẳn là có ý đồ khác!”
Lục Trường Sinh không tỏ vẻ gì, nhét mấy viên Tráng Huyết Đan vào ngực áo, đợi trở về rồi nghiên cứu sau.
Sau đó Lục Trường Sinh lại hỏi thăm quanh chợ đêm một lượt, muốn tìm xem là ai bán ra nhiều Tráng Huyết Đan tới vậy?
Thế nhưng không có câu trả lời xác thực.
Thật ra nếu muốn điều tra thì nhất định có thể tìm ra thôi.
Chỉ là Lục Trường Sinh cảm thấy không cần thiết.
Việc này không liên quan tới hắn, nhiều một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện.
Tự hắn không chạm vào Tráng Huyết Đan là được rồi.
Với lại giờ hắn cũng đã là võ giả Luyện Tạng, Tráng Huyết Đan này không có tác dụng gì với hắn cả.
Lục Trường Sinh rời khỏi chợ đêm.
Nhưng hắn vừa rời đi đã bị mấy tên võ giả đeo khăn đen che mặt cản đường.
Lục Trường Sinh nhíu mày, lại là chặn đường cướp tiền nữa à?
“Vừa rồi có phải các hạ đang hỏi chỗ bán số lượng lớn Tráng Huyết Đan không?”
Một võ giả đeo mũ choàng che mặt mở miệng hỏi.
Lục Trường Sinh ngẫm nghĩ, vừa rồi để tiện hỏi chuyện về Tráng Huyết Đan nên đúng là hắn đã nói dối rằng mình muốn mua số lượng lớn Tráng Huyết Đan thật.
“Phải thì sao?”
Lục Trường Sinh đáp.
“Hì hì, người khác không có số lượng lớn Tráng Huyết Đan,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền