Chương 103: Cơ duyên trong động (2)
Xùy.
Ngón trỏ nhỏ máu tươi vào trữ vật giới chỉ, Lục Lâm Thiên đang muốn nhìn trộm không gian trong trữ vật giới chỉ thì nhìn thấy trữ vật giới chỉ tỏa ra hào quang chói mắt, cả gian thạch thất sáng ngời, làm cho người ta không dám mở mắt.
– Có sự cổ quái.
Lục Lâm Thiên lập tức ném trữ vật giới chỉ lên trên mặt đất, thân hình nhanh lùi lại, hào quang chói mắt tiêu tán, trong thạch thất lại khôi phục bình thường.
Lục Lâm Thiên lại đánh giá chung quanh, nhưng lại không có gì thay đổi cả, tất cả hiện tượng vừa rồi xảy ra, Lục Lâm Thiên cũng không hiểu gì cả.
– Chờ năm ngàn năm, rốt cuộc cũng chờ có người tới đây.
Thời điểm này thây khô trên giường động đậy, đầu hơi động một chút, hai tay vén mái tóc dài ra, lộ ra gương mặt khô héo khủng bố, hai hốc mắt hõm sâu mở ra, giờ phút này ánh sáng sáng ngời hữu thần.
– Ngươi là ai, ngươi không chết.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói ra, cảnh quỷ dị nà làm cho Lục Lâm Thiên sởn hết cả gai ốc, thân hình không tự chủ được lui ra sau.
– Chết, xem như chết rồi.
Thây khô nói ra, giọng nói giống như từ cửu u địa ngục truyền tới, mờ ảo như không thể biết được nơi phát ra tiếng.
Lời vừa nói xong, thây khô chậm rãi đứng dậy, rời khỏi giường ngọc, áo đen trên người thây khô như chụp trên cây cột nhỏ gầy, nhìn qua rất buồn cười, nhưng lúc này phối hợp với bộ dáng khủng bố của thây khô lại làm cho thạch thất này âm trầm.
Thây khô đang nhìn qua hắn, nói:
– Thân xác thối tha này trước kia không có nặng như vậy, xem ra đúng là không dùng được nữa rồi.
– Tiền bối, ngươi rốt cuộc là ai?
Lục Lâm Thiên kinh hoảng đi qua, hắn cẩn thận nghĩ lại, cho dù là quỷ cũng không có gì đáng sợ, bởi vì hắn là người tu luyện.
– Ta là ai, nói ra ngươi cũng không biết, nhưng mà năm ngàn năm trước, tất cả mọi người đều gọi ta là Thánh Thủ Linh Tôn, hiện tại, đoán chừng cũng không ai nhớ cả.
Thây khô nói ra.
– Thánh Thủ Linh Tôn tiền bối, ngươi đã chết hay còn sống, tại sao có thể như vậy?
Lục Lâm Thiên hỏi.
– Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra sao, còn sống sao biến thành thế này, đương nhiên là chết rồi?
Thây khô tự xưng là Thánh Thủ Linh Tôn nói.
– Thánh Thủ Linh Tôn tiền bối, vậy tại sao ngươi lại…
Lục Lâm Thiên còn chưa nói xong, thây khô đã nói:
– Tu vị ngươi còn thấp, tất nhiên là không biết, bản tôn đại nạn ập tới, lại không có biện pháp đột phá Linh Đế, cho nên đành phải lưu ở nơi này, thời điểm đại nạn tới đã biết rõ mình không thể xoay chuyển thế cục, vận dụng một chút thủ đoạn, lưu lại một đạo linh hồn trong trữ vật giới chỉ, muốn bàn giao di ngôn, không nghĩ tới chờ suốt năm ngàn năm mới có người tới.
– Thì ra là thế.
Lục Lâm Thiên cũng cảm thấy ngạc nhiên, cường giả khi thực lực cực mạnh, lưu lại một đạo linh hồn xuất thể cũng không phải chuyện gì lạ, nói như vậy, thực lực đến Vũ Tướng là có thể làm được, mà đối với Linh giả mà nói, thực lực tới Linh Phách đã làm được, phương diện linh hồn, Linh giả mạnh hơn vũ giả nhiều.
– Vũ Sĩ nho nhỏ mà thôi, có thể đến nơi đây, cũng xem như có duyên, ta hỏi ngươi, ngươi có nghĩ muốn đạt được đồ vật cả đời ta lưu lại không?
Thây khô hỏi Lục Lâm Thiên.
– Muốn.
Lục Lâm Thiên không do dự gì, Thánh Thủ Linh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền