Chương 103: Vậy được thôi, ngươi đừng siết cổ ta.
Trịnh Tam Sơn sắp khóc, hắn thật sự sắp khóc rồi.
Sao gần đây xui xẻo thế nhỉ?
Không phải bị chưởng môn đánh, thì cũng là bị Liễu Vân Thấm nện, bây giờ còn bị Thẩm An Tại đạp xuống ngựa.
Hắn để tay lên ngực tự hỏi, mình cũng chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý mà!
Thắp hương!
Trở về, chuyện đầu tiên hắn làm nhất định phải thắp hương!
“Lão Trịnh à, ngươi nói xem, học cái gì mà không tốt, sao lại muốn làm cho người ta kinh hỉ vậy chứ?!”
“Vừa rồi nếu ta dùng đầu ngón tay chỉ ngươi, ngươi chẳng phải sẽ không còn sao?”
Thẩm An Tại xuống ngựa đỡ hắn dậy, có chút oán trách đối phương đang dọa mình sợ hết hồn.
“Cho nên ta còn phải cảm ơn ngươi đã hạ thủ lưu tình đúng không?”
Trịnh Tam Sơn ôm ngực đứng lên, ánh mắt sâu kín giống như một oán phụ.
“Ách… Mau lên ngựa.”
Thẩm An Tại cười xấu hổ, lại kéo hắn lên ngựa.
Nhưng lần này, Trịnh Tam Sơn nói thế nào cũng không dám đeo mặt nạ.
Vạn nhất tiểu tử này thực sự lại bị dọa sợ, dùng tới cái gọi là “Đại Hoang Tù Thiên chỉ” vừa rồi.
Vậy lão mệnh này tám chín phần mười phải đưa ra lời giải thích…
Hắn vừa nắm chặt thời gian uống thuốc điều tức vừa sửng sốt chịu tóc bị gió thổi quất gần nửa khắc đồng hồ, cả người đều sắp bị quất cho choáng váng, ngựa Xích Thố mới dừng lại.
Tiêu Thiên Sách nhìn thấy hai người bình an trở về, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, tiến lên chào.
“Thẩm trưởng lão, Trịnh trưởng lão.”
Hành lễ xong, hắn nhìn thoáng qua vẻ mặt Trịnh Tam Sơn.
“Điện hạ, Ma giáo còn có âm mưu khác, mưu đồ không nhỏ, ngươi có biết bọn Phi Sương đã đi về hướng nào không?”
Thẩm An Tại có chút khẩn trương, hỏi.
Cũng không biết bọn Lăng Phi Sương có tìm được đồ đệ của mình.
“Tựa hồ chính là bên này, chẳng qua ta cũng không xác định bọn họ giữa đường có đổi phương hướng hay không.”
Tiêu Thiên Sách do dự một chút, sau đó nói: “Kỳ thật nếu bọn họ tìm được Mộ Dung huynh, nhất định sẽ chạy đến vùng đất trung tâm bí cảnh.”
“Cho dù không tìm được, nói không chừng Mộ Dung huynh cũng tự chạy tới bên kia, thay vì mù quáng ở bên ngoài tìm kiếm, không bằng đi trung tâm chờ đợi?”
Nghe Tiêu Thiên Sách phân tích, Thẩm An Tại suy nghĩ một chút, chậm rãi gật đầu.
“Có lý, đến lúc đó còn có thể hỏi những người khác.”
Thẩm An Tại gật đầu, sau đó lại vẫy tay.
“Điện hạ lên ngựa đi, hóp người một chút, chịu khó chen chúc tí là được!”
Sắc mặt Tiêu Thiên Sách cổ quái nhìn thoáng qua Xích Thố mã, lắc đầu nói: “Đa tạ ý tốt của Thẩm trưởng lão, chẳng ta vẫn nên tự bay thì hơn.”
Dứt lời, hắn liền đạp gió bay lên.
“Vậy lão Trịnh ngươi…”
Thẩm An Tại quay đầu nhìn lại thì thấy Trịnh Tam Sơn cũng đã sớm bay đến không trung, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Di, lão Trịnh ngươi khôi phục rồi sao, mau xuống dưới để ta cưỡi… Ặc, không phải, xuống kéo ta bay theo!”
Khuôn mặt Trịnh Tam Sơn đen lại, làm lơ hắn mà nói với Tiêu Thiên Sách.
“Điện hạ, đi thôi.”
“Được!”
Hai người xích lại gần nhau, rồi hợp lại, bay thẳng đến khu vực trung tâm.
“Lão Trịnh, ngươi dẫn ta theo đi!”
Thẩm An Tại thấy bọn họ bay đi, lập tức nóng nảy, thúc vào bụng ngựa đuổi theo.
Trịnh Tam Sơn dùng dư quang liếc mắt nhìn Thẩm An Tại ở phía dưới kêu to, khóe miệng giật một cái, nhưng cũng không thèm để ý tới hắn.
Có con ngựa yêu lợi hại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền