Chương 95: Sư phụ có nói, phải dập đầu xong mới được đi!
“Đi thôi.”
Trịnh Tam Sơn khẽ nói, hai người đi ra khỏi mảnh núi.
Một miếng phù bàn khác thì ở trong tay Tiêu Thiên Sách, lúc này đang cùng bọn họ bay về phía trung tâm của Thương Ngô cảnh.
Bên kia Linh khí nồng đậm nhất, hẳn là nơi Thương Ngô tôn giả lưu lại truyền thừa.
Không riêng gì bọn họ, tất cả mọi người tiến vào Thương Ngô cảnh đều đang tiến về phía bên kia.
…
Một bên khác, trong một hẻm núi trống trải.
Sắc mặt ba người Lăng Phi Sương, Vu Chính Nguyên, Tiêu Thiên Sách ngưng trọng.
“Nguy rồi, Mộ Dung sư đệ biến mất rồi!”
Ba người nhìn nhau, hai hàng lông mày của Vu Chính Nguyên nhíu lại.
Bọn họ mới vừa truyền tống đến đây, liền phát hiện thiếu một người, gần đó cũng không tìm được.
“Hẳn là bị truyền tống tới nơi khác rồi, phải mau chóng tìm ra hắn.”
Đáy mắt Lăng Phi Sương có chút ưu phiền.
Tuy rằng thực lực của Mộ Dung Thiên rất mạnh trong Quy Nguyên cảnh, nhưng lần này có rất nhiều cường giả Địa Linh cảnh tiến vào.
Một khi gặp phải, lành ít dữ nhiều, hơn nữa với tính cách của Mộ Dung Thiên, rất có thể sẽ liều lĩnh xâm nhập vào trong cấm chế nào đó.
Trong ba người, Tiêu Thiên Sách ăn mặc mộc mạc tiến lên một bước mở miệng.
“Tiếp tục chạy về phía trung tâm, nhất định sẽ đụng phải hắn.”
Hai người Lăng Phi Sương liếc nhau, sau đó gật đầu.
Trước mắt cũng chỉ có biện pháp này, chỉ có thể gửi hi vọng có thể mau chóng tìm được Mộ Dung Thiên.
…
Giữa một mảnh nghĩa địa cô tịch tàn phá.
Nơi này hẳn từng là một chiến trường, cho nên ngoại trừ mộ địa ra, còn có rất nhiều tạp vật rải rác.
Một thiếu niên đồ đen đang đeo kiếm mà đi, đi hai bước sẽ dừng lại, “Phanh phanh phanh” dập đầu ba cái về phía phần mộ trước mắt.
Càng quan trọng hơn là, trên lưng hắn có treo rất nhiều thứ.
Hòn đá hình thù kỳ quái, đao kiếm vỡ nát, hồ lô rượu dơ bẩn…
Trông cứ như dân thu gom đồng nát.
Tuy rằng hắn rất không hiểu mộ phần của Thương Ngô tôn giả tại sao lại có một nghĩa địa như vậy.
Nhưng trước khi đi sư phụ đã nói với hắn, nếu như trong bí cảnh gặp phải bộ xương khô ngồi xếp bằng không tầm thường gì đó, hoặc là các loại mộ bia, thì nhất định phải dập đầu rồi mới bỏ đi.
Còn có, nếu như phát hiện phù văn khắc nào đó trên núi, hoặc là có đoạn kiếm đoạn đao không bắt mắt gì đó, các loại sách không có tên, ngàn vạn lần không thể bỏ qua, nhất định phải quan sát thật kỹ.
Thiếu niên nhìn thấy ít nhất trăm ngôi mộ còn lại phía trước, ánh mắt kiên định.
Sư phụ khẳng định không sai, nên ta dập đầu!
Mỗi lần dập đầu xong, hắn sẽ tìm kiếm trong đống đồ vật lộn xộn phụ cận, gom hết các thứ không bắt mắt nhất, treo ở trên thắt lưng.
Không phải hắn không có nhẫn trữ vật, mà là nhẫn trữ vật đã chứa đầy…
Vốn dĩ hắn còn gom tất cả mọi thứ gặp được ở nghĩa trang, thậm chí kể cả những bộ quần áo rách nát của nữ tử đều thu vào trữ vật giới chỉ.
Sau một phen dập đầu vơ vét, tạp vật trong trữ vật giới chỉ của hắn không dưới ngàn kiện, cũng không nhét được đồ vật nào khác.
Cho nên nàng đành phải chọn lựa ra những thứ không đáng chú ý nhưng lại tương đối đặc biệt này để mang theo.
Dù sao… Nếu sư phụ đã nói như vậy, khẳng định là có dụng ý của người!
Khi tất cả mọi người vội vã chạy tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền