Chương 439 : Tôi Lại Giống Như Một Con Chó Đi Một Đoạn Sẽ Bị Đạp Một Phát
"Không khác lắm."
"Anh Phó, anh tính gì?"
"A đúng rồi, bởi vì anh Phó không hiểu rõ về nghề này của chúng tôi. Chúng tôi thường tính quá khứ trước, sau đó mới tính tới tương lai."
"Có thể chỉ dẫn phương hướng khi anh lạc lối trong cuộc đời."
"Tôi đề nghị anh Phó nên tính nhân duyên. Dù sao bây giờ anh Phó vẫn còn độc thân."
Phó Bác nghe được lời này, trong lòng dao động.
Anh ta bất giác nhìn về phía Trần Khả Tâm.
Sau đó, anh ta lại nhìn về phía Tần Dược.
Khóe miệng của đối phương hơi cong lên, đầy vẻ nắm chắc phần thắng, hình như khống chế tất cả trong tay.
Hắn hình như biết hết mọi chuyện.
Giờ phút này, chút tâm tư nhỏ trong lòng anh ta đều bị lộ ra.
Anh ta nghĩ đến đây, quyết định một là không làm, hai là không ngừng.
Không chờ Tần Dược nói, anh ta đã nói thẳng!
"Tần đại sư, thật ra tôi vẫn thích một cô gái."
"Chúng tôi quen nhau thời đại học. Cô ấy giống như một công chúa, cao quý xinh đẹp, gia đình giàu có."
"Ngược lại, tôi là một thằng nhóc nghèo, có lẽ sinh hoạt phí một học kỳ của tôi còn không bằng bất kỳ một chai mỹ phẩm nào trong tay cô ấy. Tôi không dám biểu hiện tình yêu của mình ra ngoài, bởi vì tình yêu của tôi chính là không tôn trọng của cô ấy."
"Hơn nữa, gia đình tôi tệ như vậy, mẹ tôi vì mắc bệnh ung thư, không muốn liên lụy tới chúng tôi nên trực tiếp thắt cổ tự sát!"
"Anh sẽ không tưởng tượng được quê tôi nghèo tới mức nào đâu."
"Nếu cụ già không còn khả năng lao động, hoặc bị bệnh, cũng có thể vì không trả nổi tiền thuốc men, đều thắt cổ, nhảy sông."
"Hơn mười năm trước, chuyện như vậy thường thấy ở chỗ chúng tôi. Thậm chí một số người lớn tuổi còn bị mắng là lão già chết tiệt."
"Tôi cảm giác khắp nơi đều là tội ác, cũng là bóng tối của nghèo khó mang đến."
"Tôi như vậy, không xứng với cô gái kia."
"Cho dù là bây giờ, tôi nỗ lực cả đời, sợ rằng trên phương diện tài chính vẫn không bằng với cô ấy. Chẳng qua tôi không muốn bỏ qua cơ hội lần này. Có lẽ đây là tôi lúc tôi được ở gần cô ấy nhất trong nhiều năm qua!"
Sau đó, ánh mắt anh ta nhìn sang Trần Khả Tâm.
"Trần Khả Tâm, tôi, tôi có thể theo đuổi em không? Tôi không tham dự vào nửa đời trước của em, nhưng tôi hy vọng tuổi già của em sẽ do tôi tới bảo vệ."
"Tôi không phải là hoàng tử của em!"
"Nhưng tôi có thể làm kỵ sĩ của em không?"
Trần Khả Tâm há hốc mồm.
Cô ta tuyệt đối không ngờ được, người bạn cũ thời đại học sẽ bất ngờ nói ra những lời này.
Bọn họ không phải là thanh niên.
Đã bốn mươi tuổi rồi.
Nhưng cậu sinh viên giỏi thời đại học vẫn giống như một cậu bé mới lớn, vẻ mặt chân thành, không ngờ nói muốn theo đuổi cô.
Giờ phút này, trái tim tưởng chừng đã chết lặng của Trần Khả Tâm chợt chấn động mạnh.
"Tôi… không phải… Phó Bác, anh làm vậy quá đột ngột, tôi không thể chấp nhận được. Tôi mới ly hôn, là một người phụ nữ từng kết hôn, tôi không xứng với anh."
Trần Khả Tâm bối rối, bất giác từ chối.
Chẳng qua Phó Bác vẫn không từ bỏ.
"Tôi biết, tôi chỉ muốn em cho tôi một cơ hội, chỉ là một cơ hội cũng được."
Trần Khả Tâm vẫn lắc đầu, sau đó cười gượng nói: "Phó Bác, tôi nghiêm túc đấy. Hai năm trước, tôi đã làm phẫu thuật cắt bỏ tử cung, không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền