Chương 520 : Cuộc Sống Khó Khăn, Tháng Trước Tôi Quen Bạn Gái
Cường Đầu Trọc liên tục gật đầu.
“Tần đại sư, ngài nói đều đúng, tôi không được ba mẹ thương yêu, từ nhỏ đã không ai quan tâm, đều ghét bỏ tôi, bảo tôi phiền phức, tôi đương nhiên cũng không quan tâm bọn họ, bây giờ hai lão già ấy, một người thì vỡ máu não nhập viện rồi, người còn lại nghe nói bị chồng sau đánh mỗi ngày, nhưng cũng chả liên quan gì tới tôi, bọn họ đều có con của riêng mình!”
Cường Đầu Trọc điềm đạm nói.
Nhưng các thuỷ hữu có thể cảm nhận được cảm xúc từ trong lời cậu ta nói.
“Tuổi thơ thê thảm quá, cần chữa trị cả đời.”
“Ba mẹ không nuôi cậu, cậu cũng không cần phải nuôi bọn họ.”
“Bọn họ sau này lập gia đình mới rồi có con luôn à? Cậu thuỷ hữu không cần để ý bọn họ.”
“Trước đây không làm việc thiện tích đức, sau khi già sẽ chịu báo ứng.”
“Thuỷ hưu làm tốt đấy.”
Tần Dược nghe Cường Đầu Trọc nói cũng cười phá lên.
“Nói lòng cậu cũng cứng rắn như lời cậu nói thì tốt rồi, cậu không phải vẫn cho ba ngàn tệ đấy sao?”
Lần này Cường Đầu Trọc hơi đỏ mặt, nói: “Bố thí cho bọn họ!”
Thuỷ hữu cũng cười đầy thiện ý.
“Dù sao cũng là ba mẹ mình, thuỷ hữu cũng hết tình hết nghĩa rồi!”
“Lúc nãy định nói thuỷ hữu quá tuyệt tình, bây giờ ngẫm lại, là bản thân quá Thánh mẫu, thuỷ hữu cho tiền khiến người khác không dám nói bậy nữa.”
“Thuỷ hữu làm rất tốt rồi.”
“Anh trai là đàn ông thực thụ.”
Mọi người liên tục khen ngợi.
Tần Dược cũng cảm thấy cậu trai này có tình có nghĩa.
Nhưng cuộc đời cậu ta quả thật rất cực khổ.
Tần Dược nói: “Sau khi ba mẹ ly dị, cậu đi theo ông bà nội, hai ông bà là người nông thôn, không đánh thì mắng cậu, cậu học xong tiểu học thì đi theo một chú trong thôn ra ngoài làm việc, lúc đó mới mười hai tuổi đã vào làm ở mỏ than!”
“Cũng may thật, cậu mới làm được hai tháng thì mỏ than bị sụp, cậu đại nạn không chết được cảnh sát phát hiện, cuối cùng bị đưa về lại nông thôn.”
“Nhưng cậu nhanh chóng trốn đi, lần này cậu có kinh nghiệm sống hơn, tìm được việc ở tiệm cơm, gặp được quý nhân đầu tiên của mình, chính là sư phụ cậu!”
Cường Đầu Trọc liên tục gật đầu, trong lòng không ngừng kinh ngạc.
Nói thật, Tần Dược mới nói mấy câu đã khái quát lại cả cuộc đời cậu ta.
Quả thật thần kỳ mà.
“Đúng vậy, Tần đại sư nói rất chuẩn.”
“Những cảnh sát kia, đưa tôi về nhà thì có làm sao chứ?”
“Tôi còn thiếu ăn, thiếu mặc sao?”
“Tôi trốn ở trong nhà, trốn trong xe chở lương thực vào thành phố để chạy trốn.”
“Tôi phải chạy đến nơi không ai có thể tìm thấy mình.”
“Mặc dù giờ nghĩ lại, làm ở mỏ than rất cực, cũng rất mệt mỏi.”
“Nhưng lúc đó, ông chủ mỏ kia cũng không quá tệ, mặc dù tôi không có lương, nhưng bữa nào cũng thịt cá no say.”
“Tôi vẫn rất thích nơi đó.”
“Tuy nghĩ thế, tôi muốn ra ngoài, muốn tự mình đi làm.”
“Cuối cùng tôi ở chỗ đổ rác của một quán cơm, phát hiện quán cơm này đổ đồ ăn, tôi liền lụm để ăn, đầu bếp quán cơm thấy tôi đáng thương liền đưa ít đồ ăn thừa của khách cho tôi.”
“Cuối cùng ông ấy nói với ông chủ giữ tôi ở lại, nhưng không thể trả lương cho tôi, coi như thân thích đến giúp, hỏi tôi có nguyện ý không.”
“Tôi đương nhiên vui lòng!”
“Thế là làm việc với sư phụ!”
“Ba tháng sau, sư phụ xin được trả lương cho tôi.”
“Khoản tiền lương đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền