Chương 54: Thảm họa giá rét
Tại một nơi nào đó trong khu nhà kho, một đội người chơi từ toa đặc biệt di chuyển như bóng ma giữa trời tuyết gió, lặng lẽ vòng qua các lính gác NPC. Cùng lúc ấy, một người chơi ném ra từng viên cầu băng, giả dạng làm mưa đá, phá nát đèn và camera giám sát quanh nhà kho.
"Tốt lắm, tiếp tục tiến lên."
Nhưng không may,
"Không ổn, bị phát hiện rồi!"
Bằng bằng bằng!
Người chơi đối đầu trực diện với súng đạn của lính gác NPC, làn đạn dày đặc như mưa khiến họ phải lùi lại. Một số người chơi né không kịp hoặc không có đạo cụ phòng ngự, trên người lập tức tóe máu!
"Lũ NPC chết tiệt! Chẳng phải chúng đang đổi ca sao? Sao phản ứng nhanh thế!"
"Tung lựu đạn gây ảo giác ra!"
"Đi lối này!"
Dưới sự áp chế hỏa lực của NPC, đội này buộc phải thay đổi lộ trình, từ bỏ nhà kho mà họ nhắm đến ban đầu.
Cùng lúc đó, đội người chơi thứ ba cũng đang bị truy đuổi vô cùng thê thảm, lảo đảo chạy trốn.
"Má ơi! Lũ NPC này nửa đêm nửa hôm không ngủ à? Chết tiệt, NPC ở phó bản trước đâu có lợi hại như vậy!"
...
Ở một hướng khác, nhóm người từ toa hạng nhất cũng đang lén lút di chuyển. Đột nhiên, gã cầm đầu dừng lại:
"Mọi người nghe thấy gì không? Có tiếng súng!"
Gió tuyết dữ dội, mưa đá rơi ào ào, những người khác nói rằng thật sự không nghe rõ gì cả.
"Mễ Phi đâu rồi? Sao không liên lạc được! Không có góc nhìn từ trên không của Mễ Phi, chúng ta còn chẳng biết chuyện gì đang xảy ra!"
Gã cầm đầu vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn lên trời, quả thật không thấy con chim cú của Mễ Phi đâu nữa.
E là có chuyện rồi!
Gã cầm đầu đang do dự giữa việc tiếp tục tiến lên hay kịp thời dừng lại cắt lỗ thì đột nhiên, phía sau có mấy chùm đèn pha chiếu tới, tiếp theo là tiếng quát lớn của NPC: "Ai đó!"
Thôi rồi, bị phát hiện!
Nhìn đội ngũ đông nghịt và những khẩu súng trường đen bóng loáng của NPC, gã cầm đầu không hề muốn đối đầu trực diện với họ.
"Chạy mau!" Đội này lập tức co giò bỏ chạy, bị đám NPC phía sau dồn vào một con hẻm nhỏ.
Nếu nhìn từ trên cao xuống khu nhà kho bến cảng, giữa những dãy nhà kho thẳng tắp, ba đội người chơi đang chạy trốn trên những con đường tối tăm, phía sau là những đội vũ trang đầy đủ, thỉnh thoảng bắn vài phát súng, ném vài quả lựu đạn, khiến họ không thể quay đầu.
Trong lúc hỗn loạn, cách đó chừng hai trăm mét, gã người chơi mắt xanh lam trong đội của Ngải Nhân ôm đầu hét thảm:
"Á, mắt tôi! Đầu tôi! Đau quá!"
Hai người đồng đội bên cạnh giật nảy mình: "Sao vậy!"
Mắt gã người chơi kia đỏ ngầu, rỉ ra hai hàng lệ máu, anh ta run rẩy kịch liệt, gương mặt vừa kinh hoàng vừa đau đớn:
"Trưởng tàu! Tôi cảm nhận được khí tức của Trưởng tàu! Ông ta tới rồi! Ông ta đoạt mất con cú của tôi rồi!"
Hai người kia kinh hãi tột độ:
"Trưởng tàu cũng vào được phó bản ư?"
"Là ông ta, chắc chắn là ông ta! Cái cảm giác kinh hoàng đến mức không thể phản kháng này, không thể là ai khác ngoài ông ta!"
Nghĩ đến sự khủng khiếp của Trưởng tàu, cả ba người đồng loạt rùng mình, rồi đột ngột nhìn về phía nhà kho. Bọn họ ở lại đây làm nhiệm vụ cảnh giới, lực lượng chính đã vào nhà kho.
"Rút lui! Mau bảo họ rút ra ngay!"
Tuy không biết Trưởng tàu định làm gì nhưng cứ tránh càng xa càng tốt là thượng sách, dù sao cơ hội kiếm vật phẩm của họ cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền