ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 672

Trong một vạn ba ngàn vị diện của Tinh Hệ Trung Ương, có gần một phần tư là phó bản. Tính ra thì những vị diện này đều có thể coi là lãnh địa trực tiếp của trò chơi, quả thật rất khó thoát khỏi. Trong đó có những nơi khá tốt, như Lam Tinh, người bản địa vẫn sống cuộc sống bình thường, thậm chí còn rất sung túc, nhưng cũng có nơi vô cùng thê thảm, vị diện sắp bị hủy diệt.

Người đến là con Thỏ Hồng Phấn, nó bưng tới một cái bình lớn:

"Đây là phần của cậu hôm nay, haizz, hết việc rồi, công viên giải trí cũng chẳng cung cấp đồ ăn nữa, sao chúng ta xui xẻo thế không biết."

Khương Khải mở cái bình lớn ra, bên trong là một đống sâu vàng lúc nhúc như bột, cô giật giật khóe miệng, lặng lẽ đậy nắp lại.

Thỏ Hồng Phấn lải nhải than thở một hồi, rồi lại nói:

"Giờ nhiều vị diện muốn tách biệt khỏi trò chơi lắm, nhưng vị diện của chúng ta là phó bản của nó, e là không dứt ra được đâu."

Khương Khải ngốc nghếch nói:

"Phó bản này, xem như là vùng đất thuộc về trò chơi, đâu chỉ mỗi vị diện của chúng ta không thoát ra được."

Đột nhiên, bầu trời lóe lên vài tia chớp.

Thỏ Hồng Phấn ngẩng đầu nhìn:

"Vừa rồi là sấm chớp hả? Thời tiết của vị diện nhân tạo này chẳng phải do chương trình điều khiển sao? Cũng có sấm sét nữa à?"

Đồng thời, trang web báo mất tín hiệu, phim hoạt hình đang chiếu cũng bị giật đứng.

Khương Khải gõ vài cái lên màn hình, nói:

"Mạng Tinh Võng bị ngắt rồi, không kết nối được với mạng bên ngoài."

"Hả?" Thỏ Hồng Phấn vẫn chưa hiểu chuyện gì.

Khương Khải lại trở về dáng vẻ ngốc nghếch, gãi đầu:

"Hình như tôi hết tiền mạng rồi thì phải? Chị, chị cho tôi mượn ít tiền được không? Tôi đóng tiếp."

Thỏ Hồng Phấn bực mình nói:

"Hôm qua cậu kiếm được không ít, vậy mà tiêu hết rồi hả? Cậu xem cái gì vậy, giờ tiền mạng đắt đỏ lắm đó!"

Tuy than phiền, nhưng Thỏ Hồng Phấn vẫn chuyển cho Khương Khải một trăm tệ.

Cười làm lành tiễn Thỏ Hồng Phấn đi, Khương Khải đóng cửa lại, khuôn mặt ếch xanh phồng má hơi trầm xuống.

Cô liếc nhìn lên trên, trò chơi sẽ không nhanh như vậy đã tìm được cô chứ? Theo lý thuyết thì không nên.

Vừa về mà trò chơi đã có động tĩnh thế này, chẳng lẽ nó đang lùng sục khắp các Tinh Hệ để tìm mình? Vậy giờ mình có nên đến Tinh Hệ Thánh Hà nữa không? Lộ tuyến từ đây đến Thánh Hà cô đã nghiên cứu kỹ càng, còn lên vô số kế hoạch, chỉ là trên đường đi khó tránh khỏi phải dùng thần lực liên tục.

Cô tiếp tục ẩn mình, không hé răng, trò chơi chưa chắc đã tìm được cô, nhưng chỉ cần cô động đậy, tám chín phần mười sẽ bị nó định vị. Cô lắc đầu, khẽ thở dài.

Khương Khải vội chuyển trang web, mở một bộ phim hoạt hình lên.

Ánh mắt Khương Khải trầm xuống, cô nhìn thấy trên bầu trời xuất hiện một lớp màng bao phủ. Giống như một loại lồng cách ly, bao trùm toàn bộ vị diện!

*

Lúc này, Khương Khải lượn một vòng, xác định toàn bộ vị diện đã bị cách ly, trên trời dưới đất đều bị chặn kín, các kênh vị diện thông thường cũng không thể mở ra.

"Sao chúng ta không ra ngoài được? Chuyến tàu của chúng ta sắp khởi hành rồi!"

Đám du khách bị chặn trước kênh vị diện vừa giận dữ vừa bất an.

Nhân viên công tác mồ hôi nhễ nhại:

"Không biết vì sao kênh lại đột ngột không mở được, chúng tôi đang kiểm tra sự cố, xin mọi người chờ một lát."

"Chờ một lát? Lỡ chuyến tàu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip