Chương 82: Thảm họa giá rét
Hàng ngày Đổng Thịnh Phong đều kè kè bên cạnh Khương Khải, có thể nói là đã nhìn thấy hết mọi thay đổi của cô, cứ thế trơ mắt nhìn cô ngày một trở nên lãnh đạm hơn. Hoàn thành quá nhiều hạng mục tập sự, giết quá nhiều người chơi, người này mạnh lên rõ rệt nhưng dường như cũng đang từng bước đánh mất đi hơi người.
Khương Khải ngẩng lên nhìn vẻ mặt khó đăm đăm của cô ấy, hỏi:
"Có chuyện gì sao?"
Đổng Thịnh Phong lắc đầu:
"Không có gì đâu. Em khó lắm mới được nghỉ một lát, có chuyện gì mà làm phiền em được chứ? À phải rồi, em nên đi tập thích nghi nhiệt độ thấp đi chứ nhỉ? Đã trì hoãn mấy ngày rồi."
Nhắc tới chuyện này là Khương Khải lại thấy đau đầu. Ngày nào cô cũng bận tối mắt tối mũi, mà việc đi thích nghi với nhiệt độ thấp lại có nguy cơ bị tê cóng, đổ bệnh, rất làm lỡ dở công việc. Vì thế, đến giờ cô vẫn cơ bản làm việc ở những nơi có nhiệt độ phòng, đi lại cũng toàn ngồi trong xe có máy sưởi ấm áp. Những thứ cô mặc trên người, đồ vật cô sử dụng, không gì không phải là sản phẩm công nghệ cao, cái loại tích hợp sẵn cả điều hòa nhiệt độ ấy. Nhưng sau này khi hành động với thân phận người chơi, đương nhiên không thể nào được chăm sóc tỉ mỉ đủ đường như vậy nữa. Nghĩ đến việc phải tự mình chống chịu cái thời tiết băng giá tuyết phủ chết tiệt kia, cô lại thấy toàn thân phản kháng.
Đổng Thịnh Phong ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, lên tiếng:
"Kịch bản yêu cầu chị không chỉ phải điên cuồng tìm em, vì thế mà đi làm phiền người chơi khác khắp nơi, mà còn phải mỗi ngày chạy tới các nhà tang lễ, lật khăn phủ mặt tử thi lên xem, chỉ sợ trong đó có em. Đến lúc đó còn phải tới nhà tang lễ ở phía Bắc thành phố làm loạn một trận, nhân tiện để đám người chơi tận mắt chứng kiến trong nhà tang lễ đúng là toàn người chết, để họ làm nhân chứng sống."
Nghe vậy, Khương Khải đáp:
"Em biết rồi, kế hoạch cho ngày kia đúng không? Đến lúc chị gây náo loạn, vừa đúng lúc giúp em hoàn thành cái hạng mục Sân Nhà đó. Chờ màn thể hiện của chị đấy."
Đổng Thịnh Phong cười phá lên:
"Đóng vai một đứa nửa điên thôi mà, nhằm nhò gì!"
Sau đó, cô thở dài nói: "Trong kịch bản của chị không phải ghi rõ rồi à? Thân phận hiện giờ của chị là một kẻ đáng thương lạc mất người yêu, đi khắp nơi tìm em như phát rồ. Muốn "mặn nồng" thì cũng phải đợi chị "tìm
" được em cái đã."
"Thì cũng đâu cản mình tập dượt trước đâu mà."
Vì vậy, dù thấy hơi sến súa, Khương Khải vẫn chấp nhận. Thực tế thì đúng là rất hợp, chủ yếu là vì giới hạn phát triển của hình tượng này rất cao, dù sao cũng đã là "tình yêu chiến thắng số phận" rồi, vì tình yêu mà bộc phát sức mạnh cỡ nào cũng đều hợp lý cả.
Lúc này cô ấy mới để ý trên bàn đang bày thứ gì, vẻ mặt liền trở nên kỳ quái, ngả người ra sau một chút:
"Trước kia thì không thấy sao nhưng giờ có thân phận người chơi rồi, nhìn đống xu tàu của em, chị lại thấy rất khó chịu, cứ như có vô số tiếng nói văng vẳng bên tai."
Khương Khải đẩy chồng xu của Giảo Xà qua:
"Nhìn chồng xu thành phẩm này đi, có phải không còn cảm giác đó nữa không?"
Đổng Thịnh Phong so sánh một lát:
"Đúng là vậy thật. Vậy em ngày nào cũng mang theo nhiều đồ bán thành phẩm như vậy, có sao không?"
Khương Khải thu lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền