Chương 84: Thảm họa giá rét
Trước đó, Khương Khải đã chuẩn bị cho kế hoạch này. Để chuẩn bị cho việc xuất hiện với một diện mạo khác, cô đã sử dụng mặt nạ người chơi.
Mặt nạ người chơi không cao cấp bằng mặt nạ Trưởng tàu, tổng cộng chỉ tạo hình được năm khuôn mặt và năm dáng người, hơn nữa khuôn mặt và vóc dáng tạo ra trông không được tự nhiên cho lắm.
Nhưng đó không thành vấn đề, vì người chơi nào cũng thế. Nhiều người thậm chí còn chẳng bao giờ dùng mặt thật, ngày nào cũng mang một bộ mặt giả cứng đờ, chẳng ai chê ai được.
Khương Khải nhìn mình trong gương, thấy hài lòng rồi mới ghi lại ngoại hình này, lưu lại trong giao diện người chơi. Lần sau cần dùng là có thể chọn trực tiếp, không cần tốn công tạo hình lại nữa.
Tiếp đó, cô lại đổi một khuôn mặt khác cho mình.
Với thân phận Tang Đa, lúc cần hành động thì đeo thêm một cái mặt nạ giả nữa cũng là chuyện bình thường thôi nhỉ.
Còn quần áo thì không cần thay, nail cũng chẳng cần giấu đi, dù sao thì Tang Đa cũng chẳng nghĩ tới và cũng chẳng thèm để ý đến mấy thứ tiểu tiết như vậy.
Cô đi đến nơi giam giữ người chơi.
Người đầu tiên chính là Lang Sài kia.
Tóc của Lang Sài đã dài ra khá nhiều so với hơn mười ngày trước, râu ria xồm xoàm, hai má hóp lại, trông cực kỳ thảm hại.
Cô cố tình lên giọng ái oăm:
"Ồ, vẫn còn sống cơ à?"
Lang Sài ngẩng đầu liếc nhìn Khương Khải. Vì Khương Khải hoàn toàn không che giấu khí tức người chơi, hơn nữa phong cách ăn mặc quái đản u ám này cũng không phải của dân bản xứ nên Lang Sài nhận ra ngay Khương Khải là người chơi.
Hắn khàn giọng hỏi:
"Cô là ai? Gã kia đâu?"
"Gã kia" trong lời hắn, đương nhiên cũng là Khương Khải, chính là thân phận giả người chơi trà trộn vào tầng lớp cao của NPC.
Mấy ngày nay, Khương Khải không ít lần khoác lốt đó đến tìm Lang Sài "giao lưu" tiện thể cày kinh nghiệm. Lần nào Lang Sài cũng bị đánh cho không ngóc đầu lên được, tức đến phát điên mà chẳng làm gì nổi.
Khương Khải vừa ngắm bộ nail của mình, vừa lơ đãng nói:
"Đại ca nhà tôi nói anh càng ngày càng không chịu nổi đòn, một hiệp đã bị hạ gục, chán quá rồi, anh không còn xứng làm đối thủ của ngài ấy nữa."
Ánh mắt Lang Sai hung dữ nhìn chằm chằm cô.
Khương Khải lại vuốt tóc:
"Nhìn tôi làm gì, đây không phải sự thật sao? Anh cũng được coi là cao thủ trong toa đặc biệt rồi đấy nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Bây giờ, anh có hai lựa chọn: Một là chết ở đây, hai là phục vụ cho đại ca nhà tôi."
Lang Sài cười khẩy:
"Bảo tao làm chó săn cho các mày? Nằm mơ đi!"
"Vậy thì tiếc thật nhưng cũng chẳng sao, có đầy người muốn làm việc cho đại ca."
Cô vỗ tay, Đổng Thịnh Phong và một thành viên tiểu đội đã trở thành người chơi, đội mũ bảo hiểm đen kịt che kín mặt, ra vẻ thần bí, áp giải một người chơi tóc đỏ tới.
Khương Khải nói với người chơi tóc đỏ này:
"Giết Lang Sài đi, mày sẽ được làm chó cho đại ca nhà tao. À đúng rồi, trên người Lang Sài có huyết mạch Ảnh Lang. Nếu mày đoạt được huyết mạch này làm của riêng thì mấy chiếc ghế đầu trong toa đặc biệt tương lai chắc chắn sẽ có phần của mày."
Hơi thở của người chơi tóc đỏ lập tức trở nên nặng nề, nhìn Lang Sài mà hai mắt sáng rực lên, như thể đang nhìn một miếng thịt béo ngậy.
Lang Sài lập tức cảm thấy nguy hiểm, đồng thời kinh hãi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền