Chương 89: Thảm họa giá rét
Cốc cốc cốc, có người gõ cửa. Khương Khải ngẩng đầu lên nhìn, là giáo viên lớp học nhiệt độ thấp của cô:
"Huấn luyện viên Vương!"
Huấn luyện viên Vương là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, khí chất anh hùng, trước đây từng là một trong số ít huấn luyện viên nữ trong quân đội. Khương Khải nhìn thấy chị cứ như học sinh gặp giáo viên chủ nhiệm thời đi học, bất giác muốn nép vào đâu đó.
Huấn luyện viên Vương mỉm cười nói:
"Tiểu Khương, tuy thủ trưởng nói cô có độ tự do rất lớn, bảo chúng tôi không cần ràng buộc cô. Nhưng có những việc có thể để người khác làm, còn có những việc chỉ có cô mới làm được."
"Theo lịch trình của cô, trước ngày 20, cô bắt buộc phải ra ngoài với tư cách người chơi. Chỉ còn chưa đầy năm ngày nữa, nếu không thích ứng với nhiệt độ thấp, trạng thái cơ thể cô sẽ rất khó điều chỉnh lại trong thời gian ngắn! Cô nói có đúng không?"
Dù huấn luyện viên Vương đang mỉm cười, Khương Khải vẫn hơi sợ chị, gãi đầu, cười khan:
"Tôi biết rồi, tôi đi học ngay đây."
Trước khi đến lớp học, Khương Khải nhớ lại những nỗ lực trước đó của mình. Với vỏ bọc Tang Đa, cô đã lựa chọn một người chơi đang bị giam giữ, người có làn da vảy cá. Cô nghĩ bụng, đều là năng lực thiên phú trên da, chắc cũng tương tự nhau thôi nhỉ.
Cô vào phòng giam của đối phương, tốn không ít sức mới hạ gục được hắn nhưng trong suốt quá trình lại không cảm nhận được bất kỳ thời cơ nào để đoạt lấy làn da vảy cá kia. Thậm chí cô đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nén cơn buồn nôn cắn đối phương một miếng nhưng cũng hoàn toàn không có tác dụng.
Khương Khải oán thầm:
"Không thử sao biết không được. Rốt cuộc tên Lang Sai kia làm thế nào vậy? Lẽ nào là vì hắn dùng trạng thái Ảnh Lang để cắn người chơi?"
Hay là nói, bản thân mình không có được vận may như Lang Sai? Người thành công cướp đoạt thiên phú của người khác ở kiếp trước, không lẽ chính là Lang Sai? Hắn không phải là người duy nhất thành công chứ? Việc này đúng là không phải người thường làm nổi.
Sau thất bại, Khương Khải đến gặp bác sĩ phụ trách sức khỏe của cô. Bác sĩ nhăn mặt nhìn cô, đưa tới một cốc nước súc miệng:
"Cô cắn thật đấy à, không sợ người chơi mang virus gì sao?"
Khương Khải súc miệng ùng ục mấy lần, trong miệng vẫn đầy mùi máu tanh, dạ dày cực kỳ khó chịu, bị giày vò đến mất hết sức lực. Cô nhăn nhó:
"Phì phì phì!"
Bác sĩ có chút thông cảm nhưng vẫn nói:
"À, tổ trưởng Khương có thể để tôi lấy ít máu không? Việc thích ứng nhiệt độ thấp nếu bị bệnh có thể ảnh hưởng đến vật chất Khải, đề phòng bất trắc..."
Khương Khải thản nhiên chìa tay ra:
"Được, lấy đi."
"Lần này có lẽ cần lấy nhiều một chút. Bên tiến sĩ Tiết đang thử nghiệm tách chiết vật chất Khải, cần nhiều mẫu hơn."
"Không sao, cứ lấy đi."
Thật ra cũng không quá nhiều, một lần lấy 400cc. Dù sao thì khối lượng công việc của Khương Khải quá lớn, không ai dám để cô mất quá nhiều máu một lúc.
Khương Khải nhìn máu của mình chảy vào túi máu, trong tầm mắt cô, dòng máu đỏ tươi này ẩn hiện một vầng sáng màu tím nhạt.
Điều kỳ lạ nhất là, khi máu còn trong cơ thể thì không có cảm giác gì nhưng sau khi rời khỏi cơ thể, cô lại cảm thấy phần máu này như sống lại, thậm chí cô có thể cảm nhận được nó.
Cứ như thể trong máu này có dấu ấn thuộc về riêng cô.
Đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền