Thoáng cái đã sang tháng 12.
Lúc nói chuyện với Phùng Nhược, Giản Ương biết ở Kinh thị đã có tuyết đầu mùa, nhưng ở đây vẫn có thể mặc áo đơn ra đường. Tháng 12, phố phường đã ngập tràn không khí Giáng sinh.
Thẩm Tích Nguyệt nhắn tin cho Giản Ương nói trạm tiếp theo của cô nàng sẽ là Las Vegas. Vì lượt xem của chuyến đi du thuyền lần trước rất cao nên cô nàng định làm lại chủ đề này một lần nữa, đưa người xem trải nghiệm cảm giác
"ngợp trong vàng son"
.
Tiện đường từ Chicago về sẽ ghé qua Los Angeles, Thẩm Tích Nguyệt gửi tin nhắn thoại, rủ Giản Ương tụ tập thêm lần nữa.
Nghe Thẩm Tích Nguyệt nhắc đến "du thuyền", "sòng bạc", Giản Ương suýt chút nữa lên cơn PTSD. (Rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) là một rối loạn lo âu có thể phát triển sau một sự kiện kinh hoàng mà bệnh nhân chứng kiến hoặc trực tiếp là người trải qua sự kiện sang chấn đó.)
Cô lập tức nhớ lại cảm giác dạ dày cuộn trào đêm đó, suýt bị Liik dọa đứng tim, và cả cảnh tượng hỗn loạn như đấu trường thú khi 1 triệu đô la từ trên trời rơi xuống.
Nghĩ đến đây, Giản Ương lại nhìn về phía Chu Ôn Dục đang nằm co quắp trên chiếc giường chật chội của cô, ôm máy tính bảng xem phim cung đấu.
Anh vẫn đang lải nhải tranh giành quyền sử dụng từ "tiện" với cô, đếm cho cô xem trong tập phim này nhân vật đã nói bao nhiêu từ "tiện", tại sao Cục Điện ảnh duyệt được mà anh lại không được nói.
Chu Ôn Dục đã nhịn chửi người khác mấy ngày nay rồi, nghẹn đến mức sắp phát điên.
Nhìn bộ dạng này của anh, Giản Ương không thể nào liên kết được chú cún con lông xù vô hại trước mắt với gã cặn bã làm loạn trên du thuyền, rải tiền rửa tiền, bắt cóc Trần Tư Dịch, uy h**p Lục Tắc, miệng mồm th* t*c và suýt c**ng b*c cô.
Nhưng điều đó không ngăn được cơn giận từ đáy lòng bùng lên, cô đá một cái vào đùi anh.
"Bé cưng, chân em lạnh quá."
Bị đá, Chu Ôn Dục rất thông minh không hỏi nguyên nhân, thuận thế ủ chân cô vào lòng bàn tay, đắp chăn nhỏ lên,
"Để anh ủ ấm cho bé cưng nhé."
Mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, chỗ nào không hiểu thì quay sang hỏi cô.
Vẻ mặt vô tội lảng sang chuyện khác:
"Cái lão già này viết 'uyển uyển loại khanh, trừ khước Vu Sơn phi vân dã', nghĩa là gì hả em?"
(Uyển Uyển giống nàng, trừ Vu Sơn ra không đâu có mây đẹp)
Giản Ương hết giận ngay lập tức, thở dài giải thích:
"Chính là văn học thế thân đấy."
Chu Ôn Dục chớp chớp đôi mắt xanh biếc, vẫn chưa hiểu lắm.
Người nước ngoài như anh chưa từng được tiếp nhận sự gột rửa của thể loại văn học thế thân kinh điển trong tiểu thuyết mạng Trung Quốc, nên Giản Ương giải thích ngắn gọn:
"Giống như ý anh nói mẹ của Cloan là đồ giả tạo ấy."
Lông mày Chu Ôn Dục lập tức nhíu lại vẻ chán ghét:
"Kinh tởm thật."
Anh liền liên tưởng ngay đến Cloan giống hệt mình, đột nhiên cảnh giác:
"Ương Ương, em đã nói anh là độc nhất vô nhị, người khác có muốn học cũng không học được mà."
"Cái thằng Cloan tiểu tiện..."
Giản Ương dùng tay bịt miệng anh lại, ngăn anh tiếp tục tưởng tượng ra kẻ địch giả tưởng, vừa cúi đầu trả lời tin nhắn của Thẩm Tích Nguyệt, nói cuối tuần này rảnh, có thể gặp nhau.
Thẩm Tích Nguyệt tự nhiên quan tâm đến tình hình gần đây của cô, cũng giống như Thời Tuế hỏi cô có cần giúp đỡ không: [Em họ em bây giờ đã liên lạc được rồi.]
Nhưng hình như nó hắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền