ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Độc Chiếm Em

Chương 59. Chương 59

Cơm tất niên vừa xong, một bàn thức ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ. Giản Ương quay sang nhìn Chu Ôn Dục.

Anh đang hít sâu, dựa hẳn vào tường. Là thật sự ăn nhiều đến mức không thể ngồi được nữa, phải đứng vịn tường mà thở.

Yêu nhau lâu như vậy, vì thường xuyên phải giữ dáng nên Giản Ương vẫn chưa biết sức ăn thật sự của anh, hôm nay coi như đã thấy được "đáy" rồi.

Giản Ương huơ huơ tay trước mặt anh, ánh mắt anh trông có vẻ đờ đẫn, dù sao thì cuối cùng anh còn ăn cả miếng cơm cháy.

Quầng thâm mắt tầng tầng lớp lớp.

Nhưng Giản Ương không dám nói, sợ anh lại trộm đồ trang điểm của cô.

"Tắm rửa đi rồi hẵng ngủ."

Chu Ôn Dục cũng buồn ngủ thật sự, dụi mắt "ừ" một tiếng.

Trong lúc anh tắm, Giản Ương ra phòng khách trải đệm cho anh.

Mùa đông miền Nam không có lò sưởi, tắm rửa chẳng khác nào cực hình.

Giản Ương lần nào tắm xong cũng run rẩy mặc quần áo, nên cực kỳ khâm phục Chu Ôn Dục mặc độc chiếc áo cộc tay, tóc còn ướt sũng, lao như một cơn gió từ phòng tắm ra.

Bà nội đang xem TV cũng ngẩn người, vội bảo Giản Ương bật điều hòa phòng khách lên.

Bà nội quanh năm suốt tháng không bao giờ bật điều hòa trừ phi nóng đến mức không ngủ nổi, thế mà lại hào phóng lạ thường với Chu Ôn Dục.

Thấy anh định lao ngay lên tấm đệm êm ái, Giản Ương kéo anh lại:

"Sấy tóc chút rồi hẵng ngủ."

Chu Ôn Dục không nghe, cứ như miếng cao dán dính chặt lấy đệm, vùi mặt vào tấm ga giường Giản Ương vừa trải, hít một hơi thật sâu.

Tấm ga này là loại Giản Ương dùng hồi ở nội trú cấp ba, hoa nhí trắng hồng, vừa vặn hợp với chiếc giường nhỏ trong phòng khách.

"Thơm quá bé cưng à."

Chu Ôn Dục hưởng thụ cọ cọ mặt vào ga giường, hít hà mùi xà phòng thoang thoảng.

Cửa còn chưa đóng, bà nội chỉ cần ngước mắt lên là thấy ngay cái điệu bộ hít hà như cún con của anh. Giản Ương kéo anh dậy, mặt cũng hơi nóng lên:

"Anh chú ý chút đi."

Chu Ôn Dục bày ra vẻ mặt mệt mỏi kiểu

"có gì đâu mà phải giả vờ"

, lẩm bẩm đứng dậy:

"Muốn Ương Ương sấy tóc cho anh cơ."

Giản Ương bảo anh ngồi lên giường, tự mình cầm máy sấy, chỉnh mức gió ấm, luồn ngón tay vào những sợi tóc mềm mại của anh.

Trước kia toàn là Chu Ôn Dục sấy tóc cho cô nhiều hơn.

Không chỉ sấy mà còn thường xuyên gội đầu cho cô.

Tóc Giản Ương vốn hơi khô xơ, cũng nhờ anh chăm sóc mà trở nên suôn mượt.

Trong thời gian xa cách, cô dầm mưa dãi nắng, cũng chẳng có tâm trí đâu mà chăm sóc, còn đi nhuộm tóc, thế là lại trở về nguyên trạng.

Sau khi gặp lại, không ít lần Chu Ôn Dục tỏ vẻ không vui nghịch đuôi tóc cô, hỏi tại sao cô lại nhuộm, tóc lại hỏng thế này.

Còn hỏi nhuộm màu tóc đôi với anh, có phải cũng đang nhớ anh không.

Giản Ương nghe xong chỉ muốn mắng anh không biết xấu hổ, nhưng lúc nhuộm tóc, quả thực cô đã thuận miệng bảo thợ cắt tóc nhuộm màu nâu sẫm, ngay cả chính cô cũng không rõ có phải là lựa chọn theo bản năng hay không.

Người xấu xa như vậy mà tóc lại mềm thế này, còn mềm hơn cả bờm của Liik.

Gió ấm luồn qua tay cô và tóc anh, Chu Ôn Dục thuận thế dính người, kẹp cô vào g*** h** ch*n, cánh tay cũng siết chặt lấy cô.

Anh mặc áo cộc tay đi qua gió lạnh mà người vẫn nóng hầm hập, nhất là khi Giản Ương chạm vào, gân xanh trên tay anh lại nổi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip