Giản Ương vừa từ nhà vệ sinh bước ra thì đã bị một "cục" nóng hầm hập lao tới ôm chầm lấy.
Cô bị đẩy lùi lại mấy bước, may mà sau lưng có cánh tay rắn chắc của anh đỡ lấy.
Đến khi đứng vững, cô nhìn thấy đôi mắt trong veo ngấn nước của Chu Ôn Dục đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt vừa rực lửa vừa long lanh.
Dáng vẻ này y hệt một chú cún con mới chào đời.
Nếu có cái đuôi, Giản Ương cảm tưởng nó đã vẫy tít mù sau lưng anh rồi.
"Ương Ương Ương Ương Ương Ương!"
Chu Ôn Dục không ngừng gọi tên cô, sau đó ngân nga bài hát tẩy não của một thương hiệu trà sữa nào đó.
Trong đầu Giản Ương lập tức hiện lên hình ảnh Tuyết Vương:
"Em yêu anh ~ anh yêu em ~"
Bị Chu Ôn Dục ôm eo đi ra khỏi quán ăn, anh còn nhướng mày hào hứng thưởng cho ca sĩ hát rong bên đường 200 tệ. Thấy người phát tờ rơi, anh cũng thay đổi thái độ mất kiên nhẫn ngày thường, nhận lấy và còn ngọt ngào nói cảm ơn.
Mặc dù ngày nào anh cũng dính lấy cô không rời, nhưng khoảnh khắc toàn thân tỏa ra mùi cún con nồng nặc thế này quả thực hiếm thấy, lại còn chủ động làm việc tốt nữa chứ.
Nhìn lại vẻ mặt Chu Ôn Dục rõ ràng là đang đắc ý nhướng mày với cô, nháy mắt đầy ẩn ý.
Giản Ương dần nhận ra điều gì đó:
"Có phải anh..."
Vừa hay đi đến bãi đỗ xe, Chu Ôn Dục kéo cô vào trong, sau đó nghiêng người tới, chẳng nói chẳng rằng hôn mạnh lên môi cô một cái.
"Sáng sớm tinh mơ trời còn chưa sáng."
"Núi tuyết cao 4000 mét."
"......"
Giản Ương trơ mắt nhìn anh, mặt đỏ bừng nghe anh vừa cọ vào cổ cô vừa nói:
"Là vì ai là vì ai là vì ai đây nhỉ."
Cái đồ cún hư này! Chắc chắn là nhân lúc cô không có mặt đã đi hỏi người khác.
Sao anh lại nhạy cảm với mấy chuyện này thế cơ chứ!
Giản Ương đưa tay đẩy mặt anh ra giả chết, cũng bắt chước anh làm cái máy lặp lại:
"Không biết không biết không biết!"
Chu Ôn Dục vùi mặt vào cổ cô, vai run lên bần bật.
Giản Ương tưởng anh đang cười đắc ý, đang định đẩy người ra thì cảm thấy cổ mình ươn ướt. Cô hơi sững sờ.
Nâng mặt Chu Ôn Dục lên, anh ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn cô, khẽ sụt sịt mũi, cười hỏi:
"Ương Ương, vậy là em vẫn luôn yêu anh, chưa bao giờ hết yêu anh đúng không?"
Giản Ương im lặng vài giây.
Từ nhỏ cô đã sống nội tâm, thực sự không thể giống như Chu Ôn Dục, rải lời ngon tiếng ngọt như rải tiền. Trước đó trên xe từ trang viên trở về, cô nói nhiều như vậy với anh đã là giới hạn rồi.
Chỉ có Chu Ôn Dục là cả ngày "bé cưng" ngắn "bé cưng" dài.
Dù cô không đáp lại nhiệt tình lắm thì anh cũng chẳng để tâm.
Nói lời ngon tiếng ngọt giống như thói quen của anh hơn, dù sao đó cũng là kỹ năng yêu đương ít ỏi nhưng khắc sâu vào cốt tủy mà anh học được từ nhật ký của Chu Uyển Ngâm.
Giờ khắc này, khoảng thời gian mà cả hai luôn né tránh, chỉ lác đác vài dòng trong thư của Lục Tắc, cuối cùng cũng được phơi bày trước mắt.
Giản Ương hỏi ngược lại anh:
"Anh cảm thấy thế nào?"
Chu Ôn Dục lại húc nhẹ đầu vào người cô, trách móc sự keo kiệt lời yêu thương của cô:
"Ương Ương còn bắt anh đoán nữa à."
"Anh cảm thấy thế nào sao? Vậy anh phải nói to lên mới được."
Anh cười tít mắt hạ cửa kính xe xuống, hét to ra ngoài: "Giản Ương yêu tôi muốn chết đi được,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền